⬅ Trước Tiếp ➡
Dù sao người ta mở tiệc ăn tối, đều là con cháu của ông Chúc, trong trường hợp như vậy, thì thân phận của cô thật sự xấu hổ.
"Chị không muốn nghe, em không cần phải nói với chị." Giọng nói của Vãn Gia hơi nhỏ, nhưng lời nói thể hiện sự từ chối rất rõ ràng.
Chúc Như Mạn cũng không tin, còn kêu lên hai tiếng chậc chậc “Chị thật sự không muốn nghe sao? Em không hề lừa chị, đều là những tin tức chính trực thật lòng, nói không chừng nghe xong rồi lại có thể cứu chị một lần ”
Vãn Gia xoay người "Cảm ơn em, nhưng chị vẫn là nên tự cứu mình thì hơn ”
Thấy cô thật sự muốn đi, ánh mắt của Chúc Như Mạn hiện lên sự hoảng loạn “Đừng đừng, chị dừng lại một chút đã ”
Chúc Như Mạn chắn trước mặt Vãn Gia, hai mắt đối diện, cảm giác cô thật sự không giống đang cố ý làm bộ làm tịch, nhìn thế nào cũng đều thấy được là cô căn bản không có hứng thú với điều kiện trao đổi này.
Trăm suy nghĩ không thể nào giải được, trong lòng lại có khúc mắc cùng nghi hoặc, Chúc Như Mạn mở miệng “Có phải là chị...biết một chút gì đó không?
Vãn Gia không trả lời cô ấy, vẫn muốn rời đi.
Chúc Như Mạn không còn cách nào khác, đành phải thấp giọng cầu xin Vãn Gia, nói đây là tác phẩm tuần sau bắt buộc phải nộp, nhưng tìm tới tìm không ai thích hợp với bộ quần áo này hơn Vãn Gia, nếu Vãn Gia không giúp lần này, nói không chừng cô ấy sẽ lại xuất hiện trong danh sách bị hủy bỏ.
"Nếu không phải là do cắt tóc quá ngắn thì em đã tự mình chụp rồi " Chúc Như Mạn khóc lóc thảm thiết, năn nỉ ỉ ôi, hứa hẹn từng câu hứa đầy vật chất với Vãn Gia, nhưng Vãn Gia vẫn không hề lung lay.
Chúc Như Mạn không còn cách nào khác, nghĩ đến kết quả bị hủy bỏ lần nữa liền bắt đầu sụp đổ, tuôn trào nước mắt
Động tĩnh ở chỗ bọn họ có chút lớn, e rằng nếu tiếp tục ầm ĩ chỉ sợ sẽ dẫn mọi người tới xem náo nhiệt.
Trong trường hợp này, điều Vãn Gia sợ nhất chính là bị chú ý, vì thế sau khi xác định khuôn mặt sẽ bị làm mờ bằng mã hóa, cô mới miễn cưỡng gật đầu, đồng ý giúp đỡ.
Áo khoác dài tay rộng có cổ đứng và ngực xéo, bên dưới mặc một chiếc váy hình mặt ngựa với nhiều nếp gấp, ngay cả hình thêu cũng là thêu thủ công bằng tay.
Khó có thể tưởng tượng rằng Chúc Như Mạn ồn ào lại có thể làm ra bộ quần áo dịu dàng tao nhã như thế này.
Chúc Như Mạn dựng một khung cảnh đơn giản trong vườn hoa, để Vãn Gia ngồi nghiêng, tư thế giả vờ say mê.
Trên sân thượng phía đông, Chúc Ngộ Thanh đang cùng mấy anh em tán gẫu, một đám người vừa hay thoáng nhìn thấy cảnh này, không bao lâu sau, đề tài liền chuyển đến hai cô gái nhỏ.
“Quả nhiên những chàng trai lãng tử đều yêu loại con gái ngoan ngoãn. Cô gái này có khuôn mặt đẹp, nhìn cũng là một người biết nghe lời, thích hợp cưới về nhà làm vợ, khó trách Phùng Khải đã bị cô ấy thu hút.”
Nói lời châm chọc gì vậy, ông còn không biết chuyện hỗn độn kia của Phùng Khải sao?
"Phùng Khải là người con trai hiếu thảo, dì Tưởng nhìn trúng anh ta rồi, anh ta còn dám không cưới sao? Huống chi, đó còn là người con gái đã cùng anh ta chịu khổ qua ngày, không đồng ý kết hôn thì cũng thật quá vô lương tâm rồi.
Trong giọng điệu của ai nấy cũng đều mang theo điệu cười đùa rõ ràng, còn hỏi Chúc Ngộ Thanh “Anh nói xem, rốt cuộc khi nào Phùng Khải mới cưới cô gái này đây?”
Chúc Ngộ Thanh thu lại ánh mắt, lạnh lùng nói ra ba chữ “Tôi không biết.”
Thấy Chúc Ngộ Thanh trả lời nghiêm túc, những người ở đây không dám hó hé gì nữa, dù sao chuyện anh em bọn họ cũng không hợp là sự đồng thuận ngầm của mọi người.
Không tiếp tục ở lại đây nữa, Chúc Ngộ Thanh xoay người trở về phòng, đi xuống dưới lầụ
⬅ Trước Tiếp ➡