Cho dù mới khởi nghiệp, Phan Phùng Khải chỉ là một phú nhị đại nghèo túng.
Không ai thích bị người khác đồn đoán ác ý, cho dù khi còn trẻ có một lòng anh dũng, cô cũng không thể hoàn toàn bỏ qua những lời nói này.
Chỉ đến khi công ty đã đi vào quỹ đạo, sau khi sự nghiệp có khởi sắc, Phan Phùng Khải đã lấy lại cách xưng hô Phan thiếu như vậy.
Cô đã từng thấy anh ta thong dong trong ánh đèn đỏ rượu xanh, còn có thành thạo ăn uống linh đình. Phần ánh đèn thư giãn kia, làm cho cô càng ngày càng ý thức được, anh ta vốn là người trong giới thượng lưu, chẳng qua chỉ là nhất thời buồn chán nên mới trò chuyện cùng cô.
Huống hồ cô còn vô tri vô giác, tự chứng minh loại tình tiết cô bé lọ lem cũ rích này, bản thân cho là mình là người đồng hành với anh ta đến hết cuộc đời này.
Mấy lọn tóc bị gió thổi đến trước mắt, Vãn Gia đưa tay bỏ nó vòng ra sau lỗ tai, cô nghe thấy Chúc Như Mạn có chút tức giận chỉ trích "Chẳng lẽ chị còn luyến tiếc vớt tiền của anh ta? Não yêu đương không chịu quay đầu, đáng đời chị bị cắm sừng ”
Lời này, nghe có chút ý tứ hận sắt không thành thép.
Có một luồng gió nhỏ phả vào sân thượng, Vãn Gia cảm thấy mũi có chút ngứa, cô vùi vào khuỷu tay hắt hơi một cái.
Hắt hơi xong, tầm nhìn mơ hồ trong nháy mắt, mơ hồ nhìn thấy sau khi ra khỏi cửa thì có người đang đứng phía trước, ánh mặt trời hiện lên in bóng trên mặt đất, thân vai thẳng tắp.
Cô đứng thẳng người, câu nệ hét lên với bên kia "Tổng giám đốc Chúc.”
Chúc Như Mạn cũng giật nảy mình, quay đầu lại thì nhìn thấy có người tới "Anh, sao anh lại lên đây?"
“Chuẩn bị ăn cơm rồi, hai người mau đi xuống đi." Trong mắt Chúc Ngộ Thanh không có cảm xúc gì, phảng phất chỉ là cố ý đi lên gọi hai người đi ăn cơm.
Anh em ruột thịt người ta, Vãn Gia rất tự giác đứng có khoảng cách với bọn họ.
Đang đi về phía cầu thang, lại nghe thấy phía sau một câu nhắc nhở không ấm áp lắm "Có đồ uống bị đổ trên bậc thang, đi thang máy đi. “
Người cầm quyền trẻ tuổi, ngữ khí có lạnh nhạt đến đâu, lời nói cũng làm cho người ta theo bản năng phải nghe theo.
Vì thế, Vãn Gia đành phải đi bấm cầu thang.
Dù thế nào cũng là chỉ nhà ở, cabin thang máy cũng không thể rộng rãi như trong các tòa nhà văn phòng, ba người trưởng thành đứng vào bên trong, ít nhiều cũng có chút chật chội.
Vãn Gia nắm tay cố gắng đứng sang bên cạnh, Chúc Ngộ Thanh cũng là một quý ông, đến khi thanh máy xuống lầu một, anh đưa tay chặn cửa thang, để hai cô gái đi ra ngoài trước.
Vãn Gia đi nhanh một chút, Chúc Như Mạn bước một bước, lại bị ánh mắt anh ruột kêu dừng.
Cô ấy có chút kinh ngạc "Anh... Có chuyện gì vậy?
Chúc Ngộ Thanh liếc cô ấy một cái "Chuyện em không nên quản thì đừng nói nhiềụ"
"Hả?"
Không đợi Chúc Như Mạn phản ứng lại, Chúc Ngộ Thanh liền nhấc chân rời đi.
Mà đầu kia, ra khỏi thang máy không xa, Vãn Gia liền đụng phải Phan Phùng Khải.
Cái cổ thẳng tắp cùng thân thể tản mạn, cùng cặp lông mày đa tình, trong mắt lúc nào cũng có ý cười.
Rất rõ ràng, đây sớm không phải là thanh niên chán nản, suy sụp, đầy hụt hẫng mấy của năm trước.
Thấy Vãn Gia xuất hiện, Phan Phùng Khải nhìn cô, lười biếng chào hỏi "Nghe mẹ anh nói lại là em đi đón bà ấy. Vất vả rồi, chiếm dụng một ngày cuối tuần của em.”
Vãn Gia nhắm mắt lại, không tiếp lời anh ta.
Là dì Tưởng nhất định phải kéo cô đi cùng, ban đầu nói tới công viên Bạch Tuyền đi dạo, ai mà ngờ chờ xe chạy lên cao tốc, bà mới nói ra mục đích thực sự của bà.
Nếu như biết hôm nay lại là bữa tiệc gia đình như thế này, dù thế nào thì cô cũng sẽ không đi theo.