Chương 7
hơn.
Toàn thân đã được lau chùi, nhưng những dấu vết sau cuộc thác loạn tối qua vẫn không cách nào xóa đi.
Cô nhấc tay lên, cổ tay vẫn còn dấu vết in hằn rất rõ.
Vén tấm chăn mỏng ra, dấu vết hoan ái giống hệt một bức tranh kinh tởm dữ tợn in trên làn da trắng ngần.
Cơn đau nhức truyền đến từ thắt eo, cô cố nén sự khó chịu muốn xuống giường.
Thế mà vừa định ngồi dậy thân thể cô đã chịu không nổi, chao đảo, lần nữa nhào xuống sofa mềm mại.
Văn Xu Xu cực kỳ bứt rứt, rốt cuộc là làm sao thế này.
Vốn dĩ cô muốn ra đi, cuối cùng đi không được, còn bị tình địch chịch cả đêm.
Ánh mắt của cô vô thức đảo xuống nơi cổ chân mảnh khảnh, ở đó có đeo một chiếc vòng rất đẹp.
Cô cố gắng gỡ nó ra mà không được.
Tang Kỳ Lương đi qua mở tủ lạnh lấy chai nước lạnh, anh ngửa cổ tu hết hơn nửa chai, liếc thấy Văn Xu Xu đi tới, chỉ tay xuống mắt cá chân, hốc mắt cô như chực khóc.
Tang Kỳ Lương khẽ thở dài.
Dễ khóc quá.
"Này là A Kinh đeo lên cho em đó, là máy định vị, không có vân tay của A Kinh thì không mở được, chống được lửa, nước, không bức xạ, yên tâm." Tang Kỳ Lương nói.
Văn Xu Xu vô cùng bất bình, tối qua cô đã bị chịch rồi, giờ lại còn phải mang vòng chân định vị.
Cô nén khóc mà nói "Em muốn rời khỏi đây, các anh đã nhốt em." Tang Kỳ Lương nhún vai "Giờ em là búp bê của A Kinh rồi.
Anh cũng đâu có muốn để em ở lại cản trở hai người bọn anh đâụ" Văn Xu Xu lại không kìm được sự tủi nhục trong lòng, cô khóc lớn thành tiếng "Em muốn rời khỏi đây mà huhụ.
không muốn bị hai người chịch..
các anh bẩn lắm.." Cô đã từng xem qua vài video, nghe nói gay rất dễ lây bệnh, cô không muốn mình mắc bệnh truyền nhiễm đâụ Tang Kỳ Lương ném nửa chai nước còn lại vào tủ lạnh.
Tùng Kinh Phó ngủ dậy, thấy Văn Xu Xu đang khóc.
Cậu liền ngồi xuống chỉnh lại độ rộng của vòng chân định vị.
"Hình như tối qua lắp hơi chặt rồi." Chỉnh xong, Tùng Kinh Phó nói "Anh đã xin nghỉ việc hộ em rồi, búp bê thì không cần đi làm, anh sẽ nuôi em." Văn Xu Xu muốn rời đi, cô cứ thế mà đi thẳng ra mở cửa, giờ cửa nhà đã biến thành cửa khóa vân tay tự động, vân tay của cô không khớp nên không mở được.
Cô vừa khóc vừa nổi điên đập đồ, làm ầm ĩ lên.
Thế này ai mà chịu nổi, lại bị hai tên gay nhốt lại.
Tang Kỳ Lương trói cô lại.
Ngực, hột le và mông cô lại bị ăn hành một trận nữa.
Hột le bị cấu nhéo đến mức lên đỉnh, vừa đau vừa sướng.
Mông bị tát đến đỏ, rất đaụ Cặp vú cũng bị vả đến mức in hằn cả dấu tay.
Lúc này Văn Xu Xu mới ngoan ngoãn ngồi yên, cô cuộn lại thành một cục mà khóc rưng rức.
Sắc trời bên ngoài dần tối đi.
Văn Xu Xu chưa ăn gì, lúc này cô vừa đói vừa sợ, cũng vừa khát nước.
Cứ nằm một đống, run rẩy trên sofa, mặc dù trước mặt cô là một cặp đồng tính nam nhưng việc để ngực mình lõa lồ trước mặt bọn họ cũng khiến cô thấy xấu hổ, hai chân khép lại thật chặt.
Cả ngày nay, Tùng Kinh Phó đều nhìn máy tính, giống như đang làm việc, đợi làm xong rồi mới phát giác ra trong nhà còn nuôi một con búp bê sống, một con búp bê vô cùng nhút nhát.
Tùng Kinh Phó nhìn đến Văn Xu Xu đang