⬅ Trước Tiếp ➡

được, lỗ huyệt hồng phấn hút chặt lấy gậy thịt thô to.
Văn Xu Xu cũng không biết hôm nay mình đã bị làm bao lâu rồi, cứ lên đỉnh miết, cô sắp không chịu nổi nữa rồi.
Tùng Kinh Phó thích tư thế doggy, Văn Xu Xu quỳ trên sofa bị làm đến mức đầu óc quay cuồng.
Kỹ thuật của người này quá tốt, lần nào cũng thúc tới tận thịt mềm sâu tận trong âm đạo, đầu khấc cứng như cối đá chọc tới tận tử cung.
Giờ đây Văn Xu Xu đã khóc đến mệt lã người rồi.
Âm đế non non hồng hồng bị chà xát đến tội, sướng tới sởn da gà.
Văn Xu Xu quỳ trên gối mềm, phê tới mức hai mắt nhắm nghiền, hai chân run rẩy, không khép lại nổi.
Gậy thịt gân guốc tím đen cứ ra vào bên trong cô, mỗi lần thúc đều rất mạnh, không cho cô một giây ngơi nghỉ.
Gậy thịt bắn toàn bộ tinh dịch đặc sệt vào trong tử cung của Văn Xu Xụ Gương mặt Văn Xu Xu ửng hồng, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm, cô dựa vào tay vịn sofa và thở dốc, nước mắt lã chã không ngừng rơi.
Trời sắp sáng rồi, vậy là cô đã bị chịch suốt cả đêm.
Tùng Kinh Phó cởi sợi dây buộc trên miệng cô xuống, còn tưởng đâu cô sẽ mắng chửi, cánh môi hồng nhuận của Văn Xu Xu há ra thở dốc.
Cô cúi mặt nhìn xuống thì thấy người đàn ông đã rút gậy thịt ra, gậy thịt khi đã xìu đi rồi mà kích thước vẫn còn dọa người như vậy.
Dây trói trên cổ tay Văn Xu Xu cũng được cởi bỏ, làn da trắng nõn toàn vết hằn.
Tùng Kinh Phó nhẹ giọng trách "Sau đừng có giãy dụa, em xem vết hằn sâu như vậy." Cô uất hận lườm cậu một cái.
Sao cậu lại quay ra trách ngược cô?
Rõ ràng là cậu cưỡng ép trói cô lại làm chuyện đó.
Tùng Kinh Phó dịu dàng xoa cổ tay cho Văn Xu Xụ Văn Xu Xu khẽ run người.
Cô nhẹ giọng "Giờ tôi có thể đi rồi chứ?" Tùng Kinh Phó nhìn cô "Em định đi đâu?
Bố mẹ em đâu còn ở nơi này." Văn Xu Xu lại nhìn sang Tang Kỳ Lương, giờ cô đang vô cùng choáng váng, không thể nào địch lại nổi hai tên đàn ông này.
Cô khó nhọc đáp "Chúng ta..
ngày mai..
mai sẽ làm thủ tục ly hôn.." Tang Kỳ Lương hờ hững hút thuốc, không thèm nhìn cô dù chỉ một cái, đáp lại lạnh tanh "Anh không ly hôn." Văn Xu Xu mất bình tĩnh, vùng vẫy định đứng dậy nhưng hai chân cô mềm oặt không có sức, không cách nào đứng lên được.
Cô nói với giọng run rẩy "Tại..
tại sao.." Tang Kỳ Lương chậm rãi ngước lên nhìn Văn Xu Xu, con ngươi đen nhánh ẩn chức sự lãnh đạm "A Kinh vừa hay thiếu một con búp bê, cậu ấy muốn nuôi em " Văn Xu Xu nghe như sét đánh giữa trời quang, không chắc có phải mình nghe nhầm không, đầu óc của cô vô cùng hỗn loạn.
"Hai..
hai người chẳng phải là gay sao.." Cô hoảng loạn muốn tìm quần áo mặc lên, nhưng tìm mãi cũng chỉ thấy mỗi một tấm chăn mỏng, đành quấn tạm quanh người.
Tang Kỳ Lương liếc cô một cái, giọng bình thản "Anh không có hứng với phụ nữ." Văn Xu Xu thật sự muốn đổ sụp rồi, đầu cô đau như búa bổ.
Cô dựa người vào cái gối ôm, chậm rãi nhắm mắt lại.
Chuyện này, để mai rồi tính, giờ cô đau đầu lắm rồi.
Trước khi cô chìm vào giấc ngủ sâu, còn nghe thấy tiếng hai người bọn họ nói gì đó.
Ánh nắng chậm rãi chiếu lên gương mặt Văn Xu Xu, cô từ từ mở mắt ra, trời đã sáng, mọi thứ xung quanh dần rõ rệt


⬅ Trước Tiếp ➡