Chương 8
run rẩy "Cả ngày nay em đã không đi tiểu tiện rồi." Văn Xu Xu nghe thấy giọng nói ôn hòa của người đàn ông thì có hơi sợ.
Cô nói "Tôi tự đi được." Tùng Kinh Phó dẹp máy tính sang một bên, đứng dậy đi tới ngồi xuống cạnh cô "Đi ở đây luôn cũng được." Văn Xu Xu định bò đi, eo lại bị ôm chặt, cô ngồi trong lòng Tùng Kinh Phó, hai chân dạng ra, đóa hoa hồng phấn liên tục co nở.
Tùng Kinh Phó ân cần day nắn âm đế của Văn Xu Xu, hai tay cô cố sức đẩy cậu ra, đồng thời khóc thành tiếng "Đừng..
đừng mà huhụ.
đừng có day chỗ đó..
tôi xin anh." "Anh muốn hiểu được búp bê mình đang nuôi mà." Ngón tay Tùng Kinh Phó bắt đầu kẹp lấy âm đế, day miết làm sao khiến nơi đó nhớp nháp rịn ra một tầng nước mỏng.
Thành vách bên trong hồng phấn non mềm, mới day được một lúc đã rỉ nước, dâm thủy trong suốt ngày càng nhiềụ "Đừng..
đừng mà..
kinh tởm..
huhuhuhụ" Cô la khóc lắc đầu, cảm giác thật kỳ lạ, cơ thể cô không tự chủ được mà tê rần lên, âm đạo bị giày vò dữ dội, ngón tay người kia cứ đâm rút vào bên trong huyệt đạo.
Có thế nào Văn Xu Xu cũng không ngờ tới mình lại có ngày bị tình địch day lỗ thế này, lại còn day đến sướng như vậy.
Cô vò chặt bộ vest đen tuyền đắt tiền của Tùng Kinh Phó, hơi nâng eo nhỏ lên, dâm thủy trong suốt từ từ rỉ ra, lẫn theo cả nước tiểụ Tay của Tùng Kinh Phó vẫn còn đang day âm đế.
Văn Xu Xu nhìn thấy nước tiểu của mình, cúi đầu thở dốc, hai tay ôm mặt ngượng ngùng khóc lớn.
Tùng Kinh Phó gỡ tay cô xuống, muốn cô nhìn.
"Tôi không nhìn huhụ.
tránh ra..
đừng kéo tay tôi.." Cậu đang chà đạp lên liêm sỉ của cô mà.
Tang Kỳ Lương trở về thấy một bãi dịch trên mặt sàn.
Anh không để ý, bước tới nói với Tùng Kinh Phó "A Kinh, chuyển biệt thự không?" Tùng Kinh Phó không hứng thú trả lời, tiếp tục day miết hột le.
"Không, ở đây rất tốt." Ở đây chật hẹp, ngày nào cậu cũng có thể trông thấy búp bê của mình.
Nếu chuyển biệt thự thì lại phải lên tầng trên mới trông thấy cô.
Tang Kỳ Lương xoa đầu Tùng Kinh Phó, dịu dàng nói "Vậy thì là căn hộ cao cấp đi, an ninh chỗ này không tốt, nếu cô ấy bỏ trốn thì sẽ rất khó tìm lại.
Đến lúc đó mất công A Kinh phải tìm một con búp bê mới." Tùng Kinh Phó ôm chặt Văn Xu Xu "Chỉ muốn con búp bê này thôi." Vậy phải chuyển đến căn hộ nào sang trọng, tầng lầu đủ cao, an ninh tốt thì mới không chạy trốn được.
Văn Xu Xu bị Tùng Kinh Phó ôm chặt, cặp vú bị cậu ép lại phát đau, cô đang lên đỉnh nên giờ vẫn còn thở dốc.
Tang Kỳ Lương lấy ra hai bộ đồ, Tùng Kinh Phó mới buông Văn Xu Xu ra.
Văn Xu Xu thấy Tang Kỳ Lương thì lập tức muốn khóc "Chúng ta ly dị đi có được không huhụ.
anh ấy chịch em..
anh không ghen à?" Tang Kỳ Lương không đáp, chỉ yên lặng ngồi thay đồ cho cô.
Cặp vú múp nẩy lên nẩy xuống, Tang Kỳ Lương chán ghét không thèm mặc đồ lót cho cô, rồi cứ thế mặc đồ ngoài cho cô.
Vốn ngay cả quần lót cũng không cho mặc, Văn Xu Xu khóc đến thương tâm, cầu xin được mặc, bọn họ mới cho cô mặc quần lót.
Tang Kỳ Lương gọi công ty dịch vụ dọn nhà đến dọn dẹp sạch sẽ căn hộ này.
Tùng Kinh Phó ôm lấy Văn Xu Xu, đeo bịt mắt màu đen cho