"A a...ca ca cắm dươиɠ ѵậŧ vào đi..." Tao huyệt vốn dĩ bị nho nhét đến tràn đầy, ngón tay thô ráp của tráng hán lại cắm vào tao huyệt của anh, dùng sức mà nghiền ép huyệt thịt mẫn cảm."Cắm vào sao?" Người gầy ngăn lại hành động đỉnh dươиɠ ѵậŧ qua của tráng hán, từ trên bàn cầm một tờ giấy cùng một cây bút lông cao cấp tới: "Vậy ngươi đến ký tên, ấn đầu tay trước mới được!"
"Được, ta ký, ta ký a!" Đang cao hứng Lục Sơ ngoại trừ làʍ t̠ìиɦ thì không rảnh quan tâm cái gì khác.
Người gầy cởi bỏ dây trói trên chân trên tay Lục Sơ, Lục Sơ lấy bút lông qua định ký, lại bị người gầy ngăn cản: "Ai cho ngươi dùng tay? Dùng miệng!" Người gầy vỗ vào tao huyệt đang chảy nước của Lục Sơ: "Hơn nữa là dùng cái miệng này!"
Lục Sơ cầm cây bút lông kia, chỉ cảm thấy huyệt lại ngứa mãnh liệt, không chút do dự lập tức nghe theo lời người gầy cắm bút lông vào huyệt của mình.
"Ha ha ha, thật tao!" Người gầy cầm tờ giấy kia đặt ở trên bàn, vỗ vỗ cái bàn nói: "Bò lên đây ký tên, nhanh lên, ngươi ký càng nhanh, các ca ca càng sớm thưởng côn ŧᏂịŧ lớn cho ngươi ăn!"
Lục Sơ dùng sức kẹp chặt hậu huyệt, gian nan bò lên trên bàn, bởi vì động tác quá lớn, anh cảm thấy mấy quả nho trong bụng mình lại bị đâm nát mấy quả. Trên giấy là chữ phồn thể anh có thể miễn cưỡng đọc hiểu, Lục Sơ vực dậy tinh thần tìm được nơi cần anh ký tên, ngồi xổm phía trên giấy, dùng bút lông bị tao huyệt kẹp chặt bắt đầu viết chữ.
"Ưm a...thật thoải mái a...a a...sâu một chút..." Mỗi một nét bút trên giấy, cán bút nhận được áp lực sẽ cọ xát quanh huyệt thịt, huyệt thịt cơ khát nhịn không được co rút lại, dẫn tới Lục Sơ còn chưa viết xong họ của mình, bút lông đã giống như hoàn toàn đi vào hậu huyệt.
"Ngươi tao như vậy sao? Hả?" Tráng hán đi đến phía sau Lục Sơ dùng hai bàn tay to dùng sức xoa bóp mông anh, làm bút lông lại từ hậu huyệt bài trừ ra một phần: "Ký nhanh lên! Ký xong lão tử liền dùng đại dươиɠ ѵậŧ thao chết tao hoá nhà ngươi!"
"Được a được! Thao chết tao hoá đi!" Lục Sơ dựa vào bàn tay của tráng hán dùng sức đè ép mông thịt mình mà miễn cưỡng viết xong tên, tráng hán rút tờ giấy kia ra, cũng mặc kệ chữ Lục Sơ viết ở bên trên xiêu xiêu vẹo vẹo bao nhiêu, cũng mặc kệ trên giấy đã dính đầy tao thủy của Lục Sơ, hắn lấy giấy ra liền cắm thẳng dươиɠ ѵậŧ đã cứng đến sắp nổ tung vào tao huyệt còn cắm một cây bút lông của Lục Sơ.
"Thô quá a...quá lớn...tao huyệt bị cắm a..." Lục Sơ lêu to ngả về phía sau, dường như nuốt cả cây dươиɠ ѵậŧ vào.
"Con mẹ nó! Tao huyệt này vừa mềm vừa nhiều nước, tao thịt bên trong còn biết tự động hút ta, thật sự quá sung sướиɠ!" Tráng hán cũng sảng khoái mà kêu lên tiếng.
Người gầy cũng cởϊ qυầи của mình ra, đỉnh dươиɠ ѵậŧ cọ xát ở trên người Lục Sơ, tay cũng không ngừng niết núʍ ѵú sưng to của Lục Sơ.
"Ca ca thật là lợi hại a...quả nho nát rồi...thật thoải mái..." Phần lớn nho trong hậu huyệt Lục Sơ đều bị đâm nát, dư lại mấy quả phân bố ở hai bên dươиɠ ѵậŧ của tráng hán, làm Lục Sơ cảm giác mình như bị một cây dươиɠ ѵậŧ khảm ngọc thao.
"Tao hoá! Dươиɠ ѵậŧ của lão tử so với dươиɠ ѵậŧ của chó như thế nào? Có phải thao ngươi còn sướиɠ hơn không!" Tráng hán đặt Lục Sơ ở trên bàn ấn eo anh mạnh mẽ thao làm, bàn gỗ theo va chạm mãnh liệt phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt".
"Đúng vậy! Ca ca còn lợi hại hơn cẩu tướng công a...tao huyệt sắp bị căng chết mất..." Dươиɠ ѵậŧ của tráng hán đương nhiên kém dươиɠ ѵậŧ của Ngao Tây Tạng trưởng thành, nhưng hôm nay tao huyệt của Lục Sơ bị nhét vào rất nhiều nho, hơn nữa theo thọc vào rút ra bút lông cũng không ngừng ra vào hậu huyệt, cảm giác còn sướиɠ hơn hôm qua bị chó thao.
"Mẹ nó, vậy mà còn gọi là cẩu tướng công! Ta đây không phải là đang thao một con cɧó ©áϊ sao!"
"Đúng vậy...là cɧó ©áϊ a...ca ca lại dùng sức thao..."
Lực kéo dài của tráng hán đương nhiên kém hơn chó đực, chỉ chốc lát sau liền bắn. Hắn tránh ra, người gầy lập tức bổ sung vào.
Lục Sơ đã sớm bị thao bắn, nhưng theo tráng hán thọc vào rút ra rất nhanh lại cứng. Tráng hán buông lỏng Tây, anh lập tức tê liệt ngã xuống bàn, hậu huyệt bị thao thành một lỗ nhỏ vẫn cơ khát mà mở ra đóng vào, anh cũng không ngừng uốn éo với biên độ nhỏ ở trên bàn cọ xát dươиɠ ѵậŧ của mình.
Người gầy không vội vã thao anh, mà là liếm thẳng lên hậu huyệt.
"A a....sướиɠ quá a...ca ca dùng sức một chút..." Tao huyệt bị đầu lưỡi nóng bỏng liếʍ ɭáρ kí©ɧ ŧɧí©ɧ trên lưng Lục Sơ nổi lên một tầng da gà, người gầy liếʍ ɭáρ miệng huyệt, thỉnh thoảng cuốn đầu lưỡi lên vói vào tao huyệt, mỗi lần rút đầu lưỡi ra đều sẽ mang theo lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙, tao thủy, thậm chí thịt quả nho vỡ vụn.
"Tao huyệt này của ngươi sao càng liếm càng nhiều tao thủy vậy!" Người gầy trào phúng.
"Bởi vì tao hoá đang phát tao a...ca ca đừng liếm a...nhanh cắm vào đây đi...ưm a...dùng côn ŧᏂịŧ lớn đâm cho tao thủy văng ra đi..."
Người gầy cũng theo mong muốn của anh cắm dươиɠ ѵậŧ vào tao huyệt tràn đầy tao thủy.
"Nhanh lên a...ca ca dùng sức nữa đi a...tao hoá sướиɠ chết mất..."
Đám nhân viên trong công ty của Lục Sơ hôm nay đều nháo nhào lên, tổng tài của bọn họ luôn luôn cuồng công việc chẳng những hôm qua tan làm đúng giờ, hôm nay vậy mà còn đến muộn, sắp tới giữa trưa mới đến công ty.
Về những cái đó Lục Sơ ngồi ở trong văn phòng đương nhiên không biết, anh cũng không thèm để ý đám nhân viên nghĩ như thế nào.
Giấc mơ tối hôm qua ở trong đầu anh vẫn rất rõ ràng, anh ở trong giấc mơ kia hơn nửa tháng, nhưng trong hiện thực chỉ qua mấy tiếng. Anh tỉnh lại từ trong mơ là rạng sáng còn chưa đến 1 giờ, thân thể giống như còn lưu lại dư vị cao trào.
Quá sung sướиɠ, thật sự quá sung sướиɠ. Lục Sơ cảm giác huyệt dâʍ của mình bị thao đến nóng rát, nước dâʍ từ trong huyệt phân bố ra, làm ướt quần ngủ.
Lục Sơ rất nhanh đã ngủ tiếp, một giấc ngủ này ngủ rất sâu tới hơn 9 giờ sáng, lúc Lục Sơ tỉnh dậy sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, rửa mặt một chút lập tức đến công ty.
Được thao sướиɠ Lục Sơ rất nhanh đã xử lý xong mọi văn kiện, thời gian tan làm buổi chiều vừa đến, anh lại lần nữa tan làm đúng giờ.
Ở trên đường về nhà, Lục Sơ tiện đường đến một nhà hàng ăn bữa cơm. Trong lòng anh vẫn rất chờ mong, nhưng đã không còn cảm giác vội vàng muốn chứng thực độ chân thật của trò chơi này.
"Trò chơi đã tiến hành đổi mới." Sau khi đi vào cảnh trong mơ, tiếng máy móc quen thuộc nhắc nhở Lục Sơ.
"Đổi mới? Đổi mới nội dung gì?"
"Có thể tiến hành sửa đổi thuộc tính thân thể, mở rộng lựa chọn bối cảnh, có thể đồng thời lựa chọn hai bối cảnh." Tiếng máy móc trả lời rất ngắn gọn.
Trên giao diện lựa chọn cũng đồng thời xuất hiện "Song tính", "Sản nhũ", "Sinh con".
Nếu nhiều thêm một cái huyệt có phải thao vào càng sướиɠ hay không? Lục Sơ ma xui quỷ khiến nhấn xuống lựa chọn "Song tính" và "Sản nhũ".
Lục Sơ lựa chọn bối cảnh "Xe bus" và "Dã ngoại".
"Bối cảnh sắp được thiết lập xong, chúc bạn chơi vui vẻ!"
Sau một trận choáng váng, Lục Sơ phát hiện mình ở trên một chiếc xe bus chen chúc không ngừng di chuyển.