⬅ Trước Tiếp ➡
"Bà xã! Bà xã! Em làm sao vậy?" Giọng của một người đàn ông làm Lục Sơ lấy lại tinh thần.Lục Sơ định thần nhìn thấy, đang gọi anh là "bà xã" chính là một người đàn ông dáng người cường tráng đang đứng đối diện với anh. Bởi vì thời tiết tương đối ấm áp, người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo trắng, bên ngoài khoác một cái áo mỏng màu đen, bó sát người phác hoạ ra cơ ngực lớn cùng tám khối cơ bụng hoàn mỹ của người đàn ông. Da của anh ta ngăm đen, mày rậm mắt to, có vẻ rất có tinh thần, anh ta chính là "chồng" của Lục Sơ ở bối cảnh này, huấn luyện viên thể hình Tề Hải.
Chồng chồng hai người định đến vùng ngoại ô chơi xuân, thuận tiện đánh dã pháo, nhưng bởi vì xe riêng tạm thời hỏng, đành phải chọn ngồi xe bus qua đó.
"A, em không sao." Lục Sơ thất thần trả lời có lệ một câu, trộm đánh giá trang phục của mình một chút. Trong bối cảnh này anh mặc quần áo của con gái, trên đầu đội tóc giả màu đen, trên mặt cũng trang điểm nhẹ nhàng. Trên người là một áo khoác len hơi mỏng, bên trong mặc một cái áo màu trắng, còn có thể mơ hồ nhìn thấy áo ngực màu đậm bên trong, hơn nữa bởi vì đeo ngực giả, ngực Lục Sơ thoạt nhìn ít nhất là cup C, thân dưới là mặc váy rất ngắn, dường như là vừa đủ để che khuất mông, qυầи ɭóŧ bên trong cũng là đặc chế, mặt sau mang theo một cây dươиɠ ѵậŧ giả thô to, hoàn toàn cắm vào hậu huyệt của Lục Sơ.
Bởi vì hệ thống đã điều chỉnh một chút số liệu của thân thể Lục Sơ, khiến anh thoạt nhìn giống như một số con gái hơi cao.
Trang phục dâʍ đãиɠ này lập tức khiến Lục Sơ hưng phấn lên, huyệt phía dưới cũng bắt đầu cơ khát. Cảm giác thân dưới khác với lúc trước làm Lục Sơ cầm lòng không đậu mà kẹp chặt hai chân, hai cái huyệt dâʍ trước sau đều đang chảy nước, cảm giác ngừa này hình như còn gấp đôi bình thường, làm Lục Sơ nhịn không được phát ra rêи ɾỉ.
"Ưm a...a..." Lục Sơ vội vàng bưng kín miệng mình, nhưng xe bus thình lình có chuyển biến làm anh ngã vào trong lòng người đàn ông đằng sau.
"Xin, xin lỗi..." Giọng của Lục Sơ rất nhỏ, sợ người khác phát hiện giọng của anh không giống con gái.
"Không sao." Người đàn ông đeo kính, thoạt nhìn hào hoa phong nhã, trên tay còn cầm một cái cặp xách, hẳn là dân văn phòng.
Lục Sơ đứng về vị trí lúc đầu, duỗi tay đi nắm tay vịn, người làm văn phòng lại từ đằng sau nhích lại gần.
"Đĩ dâʍ thật ra là nhân cơ hội câu dẫn đàn ông phải không!" Người làm văn phòng dùng cặp xách che lại từ phía sau đỡ eo Lục Sơ, mặt sát lại gần Lục Sơ nhỏ giọng nói: "Chồng của em rõ ràng còn ở đằng trước, làm vợ còn không biết liêm sỉ đi câu dẫn người khác, như vậy không tốt lắm nhỉ?"
"Không, không phải..."
"Xuỵt, nhỏ giọng một chút, bị chồng của em nghe được thì không hay đâu." Tay của người làm văn phòng đã vói vào váy ngắn của Lục Sơ, sờ lên mông của anh: "Cái mông này vừa to vừa vểnh, chồng của em thật đúng là có phúc!"
"Ưm a..." Lục Sơ cũng chỉ là giả vờ, chống cự một chút cũng đã từ bỏ mà bắt đầu hưởng thụ.
"Ôi chao, cái qυầи ɭóŧ này cũng đã ướt rồi, thật ra em đã sớm phát dâʍ phải không, bộ dạng lúc vừa rồi dựa vào đều là vẻ mặt cơ khát!" Người đàn ông theo qυầи ɭóŧ sờ về phía trước, rất nhanh đã phát hiện nơi không thích hợp, hắn sờ phải một cây côn ŧᏂịŧ cương cứng!
"Em là đàn ông? Không đúng, vừa rồi rõ ràng sờ đến huyệt dâʍ, thao, thì ra là song tính, mẹ nó vận may của tôi hôm nay thật tốt, ở trên xe bus gặp được song nhi chủ động phát dâʍ!" Người đàn ông mạnh mẽ xoa nắn huyệt dâʍ mới mọc ra của Lục Sơ: "Chồng của em có hai cái dươиɠ ѵậŧ làm hai cái huyệt dâʍ cơ khát của em không? Có muốn dươиɠ ѵậŧ lớn của anh trai không?"
"Ưm a...chậm, chậm một chút a...sẽ bị...a...phát hiện..." Lục Sơ dán mặt vào cánh tay đang nắm tay vịn che khuôn mặt tràn lan xuân tình của mình, mông lại sát vào người đàn ông đằng sau.
"Mẹ nó! Sợ bị phát hiện còn nhét gậy mát xa đi xe bus?" Người đàn ông cách qυầи ɭóŧ lại đẩy đẩy gậy mát xa vào hậu huyệt Lục Sơ: "Là vì chồng em không thoả mãn được em mới lên xe bus tìm thao sao!"
"Sâu quá a...ưm a...huyệt dâʍ thật thoải mái..." Lục Sơ chỉ cảm thấy huyệt dâʍ đằng sau thật sự thoả mãn, nhưng cái miệng nhỏ đằng trước lại càng cơ khát.
Người làm văn phòng xốc qυầи ɭóŧ nhỏ của Lục Sơ lên, hai tay đặt ở hai mảnh môi âʍ ɦộ, xoa nắn qua lại.
A a! Tại sao lại sướиɠ như vậy! Kɧoáı ©ảʍ bất chợt làm Lục Sơ suýt nữa kêu to ra tiếng, anh lập tức cắn cánh tay của mình, ngăn chặn mình kêu dâʍ.
Người đàn ông vừa cọ xát vừa dùng ngón tay nhợt nhạt thọc vào rút ra, không đến năm phút, huyệt dâʍ của Lục Sơ đột nhiên co rút vài cái, từ khí quan xa lạ truyền đến kɧoáı ©ảʍ thật lớn làm cả người anh đều run lên, lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ từ âʍ ɦộ phun trào ra, theo phần trong đùi Lục Sơ chảy xuống.
"Thao! Vậy mà mới cắm vài cái đã cao trào, em thật đúng là mẫn cảm!" Người đàn ông cũng bị dâʍ ŧᏂủy̠ xối đầy tay, hắn đặt cái tay ướt dầm dề ở trên vai phải Lục Sơ: "Nào, tự liếm sạch sẽ!"
Lúc này Lục Sơ còn đang đắm chìm ở trong kɧoáı ©ảʍ cao trào, trong đầu trống rỗng, người đàn ông vừa nói anh liền quay đầu ngoan ngoãn liếm ngón tay của hắn, cũng không quan tâm động tác này có bị người khác nhìn thấy hay không.
Nhưng hai người bọn họ đứng ở trong cùng bên phải xe bus, bên phải chính là vách tường, trên xe lại chen chúc như vậy, động tác của cả hai đương nhiên không có ai chú ý đến.
Người đàn ông nhìn Lục Sơ sướиɠ đến mất hồn, dươиɠ ѵậŧ cứng đến phát đau rốt cuộc không nhịn được, hắn duỗi tay rút dươиɠ ѵậŧ giả cắm ở hậu huyệt Lục Sơ ra, Lục Sơ còn chưa kịp lên tiếng phản đối, lặng lẽ kéo khoá quần ra, cắm dươиɠ ѵậŧ của mình vào.
"Hô a...a...a..." Lục Sơ bị động tác của người đàn ông làm cho hoảng sợ, nhưng lập tức theo tiết tấu thọc vào rút ra của hắn mà nhỏ giọng rêи ɾỉ.Tay phải của người đàn ông cầm cùng cái tay vịn với Lục Sơ, tay trái cầm cặp xách che ở nơi hai người giao hợp, Lục Sơ dùng hai tay nắm lấy tay vịn, mặt vùi thật sâu vào giữa hai tay, tránh cho bị người khác nhìn thấy mặt mình ửng hồng. Giữa hai người ngoại trừ dươиɠ ѵậŧ và hậu huyệt gắt gao kết hợp với nhau thì không có tiếp xúc gì khác, động tác của người đàn ông cũng không lớn, chỉ là theo xe chuyển động thong thả mà thọc vào rút ra.
"Ưm a...a..." Dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông thật ra cũng không lớn, thong thả thọc vào rút ra cũng hoàn toàn không thể thoả mãn được hậu huyệt cơ khát của Lục Sơ, nhưng làʍ t̠ìиɦ ở trước mặt mọi người trên xe bus, thậm chí là bên cạnh chồng của thân thể này, cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ trên tâm lý vượt xa khát cầu của thân thể.
Xe vừa lúc chạy tới một đoạn đường sỏi đá, bắt đầu xóc nảy kịch liệt, Lục Sơ không đứng vững lùi về phía sau một bước, côn ŧᏂịŧ nhợt nhạt cắm tại hậu huyệt lập tức cắm vào chỗ sâu trong huyệt dâʍ.
"A hô!" Lục Sơ kêu lớn hơn một ít.
Tề Hải đứng ở phía trước vội vàng quay đầu, vẻ mặt quan tâm: "Bà xã em sao vậy?"
"Không, không sao." Lục Sơ ngẩng đầu đỏ mặt trả lời.
Người làm văn phòng đằng giả vờ không liên quan đến mình mà nhìn ra ngoài cửa sổ, dươиɠ ѵậŧ lại ma sát ở chỗ sâu trong huyệt dâʍ của Lục Sơ.
"A hô...cái đó...vừa bị dẫm vào chân mà thôi...a..." Lục Sơ cố nén kɧoáı ©ảʍ bị đỉnh lộng ở huyệt dâʍ mà giải thích: "Anh, anh vẫn nên đứng vững đi...ưm a...đầu em hơi choáng váng..." Nói xong Lục Sơ lập tức vùi đầu vào trong cánh tay.
Tề Hải cũng không nói gì nữa, quay đầu lại.
"Đĩ dâʍ, chồng của em vẫn rất đau lòng cho em đó! Nếu anh ta biết huyệt dâʍ này của em đang hàm chưa dươиɠ ѵậŧ lớn của anh thì sẽ thế nào?" Theo xe xóc nảy, động tác của người làm văn phòng cũng lớn hơn, côn ŧᏂịŧ mạnh mẽ thọc vào rút ra.
"Ưm a...côn ŧᏂịŧ của anh trai cắm em thật thoải mái a...cho anh ấy biết...biết rồi cũng không sao a...ai bảo anh ấy không cắm em a..." Lục Sơ cũng nhân dịp xe rung lắc mà lớn mật vặn vẹo eo đón ý nói hùa côn ŧᏂịŧ của người đàn ông.
"Đĩ dâʍ! Chồng của em tốt với em như vậy, em còn ở dưới mí mắt của anh ta câu dẫn đàn ông khác, anh ta không thể thoả mãn em sao?" Lục Sơ kẹp chặt huyệt dâʍ cũng bao bọc người đàn ông rất thoải mái, người đàn ông duỗi tay nắm eo Lục Sơ, hai người giống như là dán vào nhau.
"Đúng vậy...dươиɠ ѵậŧ của anh ấy nhỏ hơn anh nhiều...anh trai cắm nhanh lên a...sâu một chút nữa...đĩ dâʍ thích dươиɠ ѵậŧ lớn của anh trai..."
"Mẹ nó, ông đây muốn bắn cho em!"
"Bắn vào a! Đĩ dâʍ muốn ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh trai a!"
Động tác của hai người càng ngày càng trắng trợn, táo bạo, người làm văn phòng mạnh mẽ thọc vào rút ra vài cái, bắn vào huyệt dâʍ của Lục Sơ.
Lục Sơ cũng đồng thời bắn ra, sau cao trào cả người anh đều vô lực mà dựa vào trên vách xe.
Động tác lớn mật của hai người bị không ít người thấy được, đàn ông trên xe nhìn về phía Lục Sơ bằng ánh mắt đáng khinh lại sắc tình. Mà Tề Hải phía trước giống như chưa phát hiện cái gì, vẫn đứng yên ở đó.
"Trạm XX, trạm XX!" Bên trong xe vang lên tiếng nhắc nhở, người làm văn phòng cùng rất nhiều người đều xuống xe, trước khi xuống xe ở bên tai Lục Sơ nhẹ giọng nói: "Đĩ dâʍ lần sau nếu ngứa ngáy nhớ tìm tới anh trai!" Nói xong còn nhét một tấm danh thϊếp cho Lục Sơ.
Xe khởi động lần nữa đã bớt hơn một nửa đám người, Tề Hải tìm hai chỗ ngồi xuống cùng Lục Sơ. Lục Sơ nhân lúc ngồi xuống nhét dươиɠ ѵậŧ giả người đàn ông vừa mới rút ra vào lại hậu huyệt, phát ra một tiếng rêи ɾỉ thoả mãn.
⬅ Trước Tiếp ➡