⬅ Trước Tiếp ➡
Sức chịu đựng của chó đực rất mạnh, hai quả trứng nặng trĩu vào lúc thọc vào rút ra không ngừng va chạm mông Lục Sơ phát ra tiếng "bạch bạch bạch".Lục Sơ đã bắn hai lần, toàn thân đều xụi lơ, tiểu huyệt càng dùng sức mà bao lấy dươиɠ ѵậŧ, hút dươиɠ ѵậŧ đến chỗ sâu trong tao huyệt.
Tốc độ Ngao Tây Tạng thọc vào rút ra đột nhiên nhanh hơn, Lục Sơ có thể cảm nhận rõ ràng cẩu dươиɠ ѵậŧ trong tao huyệt bành trướng lên.
"Không được a...căng, căng quá...tao huyệt sắp căng rách rồi a..." Lục Sơ bị bành trướng bất thình lình kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến toàn thân đều run rẩy, dươиɠ ѵậŧ của con chó chặt chẽ khoá lại tao huyệt Lục Sơ, từng cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong tao huyệt, dường như làm Lục Sơ sướиɠ đến mức sắp ngất đi.
Ngao Tây Tạng bắn tinh rất sướиɠ, phát ra tiếng ô ô, đầu lưỡi thô ráp liếm núʍ ѵú của Lục Sơ.
"Nhiều quá a...tướng công đừng bắn nữa a..." Lục Sơ hơi ngửa đầu là có thể nhìn thấy bụng mình đã hơi phồng lên, sinh ra một cảm giác mình sắp bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ căng chết, anh duỗi tay đẩy Ngao Tây Tạng ra, nhưng hạ thân lại bị cẩu dươиɠ ѵậŧ khoá lại với nhau, hoàn toàn không có khả năng tách ra.
Ngao Tây Tạng phát hiện suy nghĩ muốn giãy giụa ra của Lục Sơ, miệng rộng mở ra, hàm răng sắc bén để ở chỗ yết hầu của Lục Sơ, hai chân trước cũng đồng thời đè lại cánh tay Lục Sơ, khiến Lục Sơ không thể dễ dàng nhúc nhích.
Chó đực bắn tinh vẫn luôn không dừng, dươиɠ ѵậŧ vừa bắn tinh, vừa cọ xát tao huyệt Lục Sơ, dươиɠ ѵậŧ chả Lục Sơ lại run run rẩy rẩy mà đứng lên, bụng cũng phồng lên giống như thai phụ mang thai ba, bốn tháng.
"Không thể bắn nữa...bụng sẽ căng a...a..." Lục Sơ thấp giọng cầu xin, mặt đã hơi trắng bệch.
Con chó đương nhiên không hiểu anh nói gì, từng cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ vẫn cuồn cuộn không ngừng mà bắn vào tao huyệt Lục Sơ.
"Lục công tử, e là ngài không biết, con chó này ngay từ đầu giao phối, cho dù là bụng của ngài bị bắn nát cũng không dừng được, không phải ngài thích bị thao sao? Chậm rãi chịu đựng đi!" Một thái giám mở miệng châm chọc.
Lục Sơ đã không thể tự hỏi xem hắn đang nói gì, trong đầu anh chỉ có cây dươиɠ ѵậŧ sắp bắn nát bụng anh.
Chó đực cuối cùng cũng bắn xong, chậm rãi rút dươиɠ ѵậŧ ra ngoài.
"A a!" Lục Sơ rêи ɾỉ một tiếng, một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ lớn từ hậu huyệt phun ra, giằng co vài phút bụng Lục Sơ mới xẹp xuống, tơ lụa trên cái giường khắc hoa đều bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ làm ướt, Lục Sơ đã rơi vào trạng thái hoảng hốt, cả người đều giống như ngâm ở trong tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Lúc mơ mơ màng màng, Lục Sơ dường như nghe thấy một tiếng máy móc nhắc nhở "Hoàn thành nhiệm vụ".
Lần nữa tỉnh lại, Lục Sơ cũng không ở trên giường của mình, mà là bị trói ở trên một cây cột gỗ, hai tay hai chân đều bị tách ra trói chặt.
Tống Dực đã trở về? Đây là phản ứng đầu tiên của Lục Sơ, nhưng giây tiếp theo lại có người hất một bát nước lên mặt anh. Lục Sơ thoáng tỉnh táo một chút, đánh giá mọi nơi mới phát hiện mình đang ở trong một ngục giam, trước mặt còn có một thủ vệ gầy nhưng rắn chắc, vừa rồi chính là hắn hất nước.
"Hắn tỉnh rồi, nên làm thế nào?" Thủ vệ nhìn về một cái bàn cách đò không xa ở đằng sau mình, bên bàn có một tráng hán cao lớn thô kệch đang ngồi, cũng mặc chế phục của thủ vệ.
"Nên làm thế nào thì làm thế ấy!" Tráng hán cầm lấy cái roi trên bàn lắc lư một chút.
"Vì sao ta lại ở đây?" Vẻ mặt Lục Sơ nghi hoặc.
"Ngươi không biết sao? Mật báo trong triều bị tiết lộ ra ngoài, ngươi là kẻ hiềm nghi lớn nhất, hoàng thượng hạ chỉ đưa tới nơi này." Người gầy tốt bụng giải thích.
"Nói với hắn nhiều như vậy làm gì?" Tráng hán quất một roi trên viên gạch dưới chân Lục Sơ: "Khai ra nhanh lên, nếu không gia sẽ không khách khí đâu!"
Lục Sơ không để ý đến tráng hán, anh nghi hoặc chính là tại sao mình còn ở trong bối cảnh này, rõ ràng hoàn thành nhiệm vụ rồi không phải sao? Trên giao diện của nhiệm vụ cũng là chữ hoàn thành nhiệm vụ, không có giải thích gì khác.
Vì sao mình vẫn chưa tỉnh lại? Lại còn xuất hiện ở trong ngục giam...đúng rồi, ngục giam! Lục Sơ đột nhiên nghĩ tới ba từ ngữ mấu chốt của nhiệm vụ hình thức, cái thứ ba chính là ngục giam.
"Thao! Vậy mà còn không trả lời lão tử!" Tráng hán thấy bộ dạng Lục Sơ như đi vào cõi thần tiên, lập tức quất một roi xuống.
"A a!" Lục Sơ hét thảm một tiếng, roi này không giống roi đặc chế của Tống Dực, một roi quất xuống, eo trước của Lục Sơ đã bị quất ra một đường dài mang máu, y phục cũng rách.
"Có khai không? Roi tiếp theo xuống tay có thể không nhẹ như vậy đâu!" Tráng hán hù doạ.
"Từ từ, ngươi nhìn đi!" Người gầy chỉ về dưới háng Lục Sơ, nơi đó đã căng phồng lên một cái lều nhỏ.
"Thao! Lão tử đánh hắn một roi vậy mà đã cứng lên?" Tráng hán cũng hoảng sợ.
"Người này là mang đến từ trong cung của Nhị hoàng tử, ta nghe nói ngày hôm qua trong cung của Nhị hoàng tử có một nam hầu cơ khát khó nhịn, câu dẫn một con chó tới thao hắn, bị chó thao vào tao huyệt không nói, còn bị chó bắn lớn bụng!" Vẻ mặt người gầy khinh thường.
"Không phải chứ, còn có cùng chó..." Vẻ mặt tráng hán khϊếp sợ.
"Đúng vậy, những quý nhân đó thích chơi khác thường mà!" Người gầy nói: "Loại tao hoá này, ngươi quất hắn với hắn mà nói là thoải mái, sao có thể hỏi ra cái gì?"
"Vậy thì làm thế nào?"
"Nhìn ta đây!" Người gầy duỗi tay xé rách y phục của Lục Sơ, thân thể trần trụi lộ ra, hai người nhìn đều không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
Cơ ngực, cơ bụng của Lục Sơ cũng không tính là đặc biệt phát triển, nhưng đường cong rất đẹp, xứng với làn da bóng loáng màu mật, thoạt nhìn rất mê người, vết roi Tống Dực để lại hôm trước đã hơi nhạt, nhưng cũng không hoàn toàn biến mất, vết roi màu đỏ nhạt chỗ mẫn cảm làm anh thoạt nhìn có vẻ như chịu đủ nhục nhã. Hai chân tách ra bại lộ cúc huyệt giữa kẽ mông, tao huyệt màu đỏ tươi lúc đóng lúc mở, thỉnh thoảng còn bài xuất vài giọt đục dịch màu trắng, hẳn là của con chó kia để lại, thoạt nhìn rất thiếu thao.
Tráng hán dường như lập tức có phản ứng, quần nổi lên một cái lều to.
Người gầy lấy cái roi từ trong tay tráng hán, ấn dây thừng thô ráp ở xương mu của Lục Sơ dọc theo kẽ mông của anh chậm rãi cọ xát xuống dưới.
"Ưm a..." Lục Sơ cố gắng nhếch hạ thân lên phối hợp với người gầy, sau khi hiểu rõ tình hình anh liền không cố kỵ chút nào mà đắm chìm ở trong du͙© vọиɠ.
"Tao hoá!" Người gầy cảm rồi nhẹ nhàng cọ xát ở miệng huyệt: "Có phải tao huyệt muốn ăn chút đồ hay không?"
"Đúng vậy, tao huyệt muốn ăn côn ŧᏂịŧ lớn...ca ca đút côn ŧᏂịŧ cho tao huyệt ăn đi..." Lục Sơ liếm liếm môi, vẻ mặt cơ khát.
"Tao huyệt này của ngươi trước đó đã ăn dươиɠ ѵậŧ của chó, hiện tại muốn chúng ta cắm dươиɠ ѵậŧ vào sao?" Người gầy nhợt nhạt cắm tay cầm roi vào một chút: "Ta nghe nói cái bụng này của ngươi cũng sắp bị căng vỡ, có phải hay không?"
"Đúng, đúng vậy...cắm sâu một chút a...dươиɠ ѵậŧ của cẩu tướng công bắn tràn đầy một bụng của ta a...rất lâu mới bài xuất ra toàn bộ..." Tao huyệt Lục Sơ cố gắng mấp máy muốn nuốt tay cầm vào sâu một chút.
"Thật sự là một con cɧó ©áϊ dâʍ tiện!" Người gầy mắng câu này xong quay đầu ý bảo tráng hán cầm mâm đựng trái cây trên bàn lại đây.
Mâm đựng mấy quả nho xanh to khoảng một lóng tay, người gầy rút roi ra, cầm mấy quả nho để ở miệng huyệt của Lục Sơ, cười hỏi tráng hán: "Ngươi nói xem tao huyệt của tao hoá này có thể ăn mấy quả?"
"Mười quả!" Tráng hán xoa xoa côn ŧᏂịŧ dưới háng, ánh mắt nhìn hậu huyệt Lục Sơ mang theo lửa nóng.
"Mười quả? Ngươi quá coi thường tao hoá này, ta cược ít nhất phải hai mươi quả!" Nói xong, người gầy liền nhét từng quả nho trong tay vào hậu huyệt của Lục Sơ, vừa nhét còn vừa đếm số: "Một, hai, ba..."
Một đống nho mát mát lạnh lạnh bị nhét vào tao huyệt cơ khát của Lục Sơ, huyệt thịt lập tức bao bọc lấy, co rút từng chút hút quả nho vào sâu trong tao huyệt.
"A a...lạnh quá a...thật nhiều..."
"Uy! Tao huyệt của ngươi thả lỏng một chút, kẹp nát thì không tính!" Tráng hán thấy trong chớp mắt đã nhét vào bảy, tám quả, lập tức nóng nảy.
"Cho dù không kẹp nát thì hai mươi quả cũng không thành vấn đề, tao hoá, thả lỏng chút!" Người gầy lại nhét vào mấy quả nho, thấy tao huyệt của Lục Sơ càng kẹp càng chặt, vội vàng vỗ mông anh: "Dươиɠ ѵậŧ của chó lớn như vậy, hắn cũng có thể nuốt vào thì hai mươi quả nho tính là cái gì!"
"Ưm a...đỉnh đến tao tâm...thật nhiều...căng quá a..." Người gầy nhét nốt mấy quả nho còn lại vào, dẫn tới Lục Sơ không ngừng cao giọng lãng kêu.
"Đồ đê tiện thiếu thao, tao huyệt này của ngươi đã đói bao lâu rồi!" Tráng hán hung hắng cắm ngón tay vào tao huyệt của Lục Sơ, ngọc tay cắm vào lập tức chọc nát mấy quả nho, nước cùng tao thủy trộn lẫn với nhau mà chảy ra, kí©ɧ ŧɧí©ɧ cả người Lục Sơ run rẩy.
⬅ Trước Tiếp ➡