⬅ Trước Tiếp ➡

Hoài Ương vừa xoay người, chân vừa bước được nửa bước, thì bị một người đàn ông từ phía sau bước tới giữ lấy cánh tay.
“Em thật là...” Giọng người đàn ông mang theo ý cười bất lực “Không thể nhún nhường một chút à?”
Vì Ôn Cửu Nho bước tới hai bước, khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn, Hoài Ương vừa quay lại thì gần như va vào ngực anh.
Mùi trà thanh mát.
Là loại phổ nhĩ hoặc ô long có vị hơi đắng.
Ôn Cửu Nho một tay giữ cổ tay cô, tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên vai cô.
Giọng nói không lớn “Tôi đợi em ba ngày, em tới rồi không nói một lời đã muốn bỏ đi?”
Giọng Ôn Cửu Nho rất dịu dàng, người không biết còn tưởng anh đang dỗ bạn gái đang giận dỗi.
Tư thế và giọng điệu của hai người lúc này chẳng khác nào một cặp đôi đang cãi vã.
Hoài Ương ngẩng mắt lên, luôn cảm thấy giọng nói mềm mỏng của người đàn ông này không chỉ là thói quen, mà còn mang theo... mục đích nào đó.
Ví dụ như trả đũa việc cô thả thính xong rồi bỏ đi, lại còn xin số của bạn anh?
Chỗ họ đứng quá gần khu "ngoài trời" của quán nướng bên trái.
Hơn nửa số khách ngồi cạnh bàn gỗ nhỏ đều ngẩng đầu nhìn, ánh mắt liên tục liếc về phía này.
Hoài Ương không sợ bị nhìn, chỉ thấy phiền phức.
Người ngoài quá nhiềụ
Nói chuyện gì cũng dễ lọt tai kẻ khác.
Cô nghĩ một chút, khẽ cười, tay phải giơ lên đặt lên vai Ôn Cửu Nho, nghiêng người sát lại gần.
Không phải chỉ là thả thính thôi sao?
Gặp đối thủ xứng tầm, Hoài Ương bỗng thấy có hứng thú.
Vừa rồi từ chối Lộ Tầm là vì không muốn khiến cậu nhóc đơn thuần ấy bị tổn thương trong mối quan hệ mập mờ.
Còn người đàn ông trước mặt... Hoài Ương không lo lắng lắm.
Cô đặt tay lên vai anh, kiễng chân tới gần, ghé tai anh nói nhỏ “Chuyện anh muốn chơi, có lẽ tôi không hứng thú lắm. Dù sao tôi rất chú ý đến sức khỏe.”
Ôn Cửu Nho tất nhiên hiểu Hoài Ương đang ám chỉ điều gì.
Lúc cô ghé sát lại, anh vô thức nâng tay đỡ lấy khuỷu tay cô.
Lúc này, mắt anh cụp xuống, cười khẽ.
Anh đưa tay vuốt tóc sau đầu cô gái, động tác dịu dàng, thì thầm bên tai “Vậy chúng ta có thể chơi mấy trò không hại đến sức khỏe.”
Nói xong, Ôn Cửu Nho thu tay từ sau đầu cô xuống.
Anh lùi lại nửa bước, tay phải mở cửa xe, cúi người lấy gì đó bên trong.
Rồi đóng cửa lại, nghiêng người, nhét đồ vào lòng Hoài Ương.
Áng mây đỏ xa xa dần mất sắc, mặt trời cũng chôn mình trong những tầng mây tối lại.
“Mua cho em.” Ôn Cửu Nho tựa vào cửa xe, nhìn cô.
Ý anh là món đồ vừa đưa cô.
Chưa để cô trả lời, anh lại hỏi “Muốn ăn gì?”
Giọng điệu tự nhiên như thể anh thật sự tới đón bạn gái đi ăn tối.
Hoài Ương cúi đầụ
Nhìn chằm chằm vào hai chai sữa AD canxi trong lòng.
Loại 500ml, to gấp đôi lần trước cô mời anh uống.
Ngẩng đầu lên, đối diện với nụ cười dịu dàng của người đàn ông.
"..."
Hoài Ương nghi ngờ nghiêm trọng rằng người đàn ông này thật sự để bụng.
Cô tung một chai lên, nó quay nhẹ rồi rơi lại vào tay cô.
Vừa định nói sẽ về nhà đặt đồ ăn, thì nghe Ôn Cửu Nho chậm rãi lên tiếng.
Ba câu liên tiếp “Nhà có người thân tuần trước vừa mất.”
“Ung thư trực tràng.”
“Do ăn đồ giao tận nơi quá nhiềụ”


⬅ Trước Tiếp ➡