⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu ta kéo áo cho thẳng, lại vò đầụ
Lúng túng liếm môi, vội nói “Tôi biết, Chu Mật có nói... nói là chị sẽ không thích tôi, nhưng tôi chỉ muốn thử.”
Câu sau nhỏ dần, đầy thất vọng.
Hơn bảy giờ, trời vẫn sáng, mặt trời dần lặn về phía Tây, bị áng mây đỏ nhạt nâng đỡ ở chân trời.
Hoài Ương thu mắt khỏi cảnh hoàng hôn, khoanh tay nhìn cậu trai cúi đầu trước mặt.
Vài giây sau, cô thở nhẹ, khẽ cười, giọng điệu dịu đi, nhưng lời vẫn rất thẳng “Ừ, Chu Mật nói đúng. Nhưng tôi không thích cậu là chuyện của tôi. Bản thân cậu rất ưu tú, có nhiều điểm sáng.”
Hiếm khi Hoài Ương tỏ ra mềm lòng, dù lời từ chối chắc nịch, nhưng vẫn khẳng định giá trị của Lộ Tầm.
Dù sao cũng là một cậu em trai đơn thuần, không thể quá tàn nhẫn.
Lộ Tầm cúi đầu, dùng mũi giày gạt chiếc lá rụng, giọng khàn khàn đáp một tiếng.
Cậu ta thấy mình vừa bị phát “thẻ người tốt”.
Không xa có vài người từ cánh cửa kính lớn bước ra, Hoài Ương không quen, chắc là sinh viên đại học.
Hai nam hai nữ, cứ nhìn về phía họ.
Nói hết lời, Hoài Ương cũng không có lý do để nán lại, thả tay khoanh trước ngực, định rời đi thật.
Nhưng “ting” một tiếng, điện thoại cô lại reo.
Cô cúi đầu nhìn.
Lại là mật thám Hạ Lâm.
Không nói lời nào, Hạ Lâm gửi hẳn một tấm hình.
Vẫn là Ôn Cửu Nho, vẫn đứng bên xe ở chỗ cũ.
Chỉ là đổi từ nghiêng người thành tựa lưng.
“...”
Hoài Ương khẽ “xì” một tiếng, cảm thấy tên này đúng là lố bịch, tưởng mình đang chụp ảnh bìa tạp chí xe hơi à?
Lộ Tầm nghe thấy tiếng “xì”, ngẩng đầụ Cậu ta tưởng mình nói gì khiến Hoài Ương không vui, định mở miệng giải thích, rằng mình sẽ không quấy rầy nữa, chỉ âm thầm thích cô thôi. Nhưng Hoài Ương đã cất điện thoại, nhấc chân định đi.
“Đàn chị.” Lộ Tầm vội kéo tay cô.
Hoài Ương dừng bước, nhìn sang.
Cô còn chưa kịp nhíu mày, Lộ Tầm đã vội buông tay.
“Xin... xin lỗi.” Cậu ta lúng túng không biết nên để tay ở đâu, cuối cùng chỉ có thể gãi mũi “Chị định đi đâu thế?”
Hoài Ương khẽ nhướng mày, nhớ tới tấm ảnh vừa rồi, tự định nghĩa hành trình tiếp theo của mình
“Chạy show.” Cô nói.
“Cái gì... chạy show?” Rõ ràng Lộ Tầm không hiểụ
Nhưng Hoài Ương cũng không định giải thích, cô vỗ vai cậu ta một cái, rồi đội lại mũ, quay lưng bỏ đi.
Lộ Tầm lùi nửa bước, rồi lại đứng im, nhìn bóng lưng Hoài Ương càng lúc càng xa, tay buông thõng, đầy tiếc nuối.
Căn hộ của Hoài Ương nằm giữa tòa nhà khoa và cổng saụ
Khi cô quay lại từ tòa Đức Chính, quẹt thẻ ra cổng sau, đi đến quán nướng ở phố sau, đã gần 7 30.
Hoài Ương vừa xem điện thoại tìm đồ ăn, vừa chậm rãi đi về phía Ôn Cửu Nho.
Xung quanh toàn là sinh viên ra ngoài kiếm ăn vào giờ này.
Cô cũng chẳng lo Ôn Cửu Nho đợi không nổi mà bỏ đi.
Dù sao mục tiêu chính của cô cũng là... đi mua cơm.
Nếu anh đã đi thì cô về nhà ăn cơm xem phim, nếu còn ở đó thì nói chuyện đôi câụ
Cô vừa bước khỏi cổng sau được 50 mét thì thấy người đàn ông kia vẫn đứng dưới gốc cây đằng xa.
7 30, mặt trời còn thấp hơn lúc trước.
Phố sau đại học Ninh chạy theo hướng Đông – Tây, nhìn từ chỗ cô về phía Ôn Cửu Nho là hướng Tây, ráng chiều rực rỡ như thiêu đốt cả con đường dưới tán cây.


⬅ Trước Tiếp ➡