⬅ Trước Tiếp ➡

Ai mà chẳng bực khi vừa xong việc, hiếm hoi mới được rảnh buổi tối lại phải ra ngoài “tiếp khách”.
Bài viết đã bị đẩy lên đến mức này, để hai người kia đứng đó mãi... thể nào cũng có chuyện, tốt nhất vẫn nên ra mặt xử lý.
Nghĩ vậy, Hoài Ương nhìn đồng hồ, lê dép bước xuống giường.
Cô vốn có thói quen mặc áo lót trong đồ ngủ.
Để tiện ra ngoài siêu thị hay xuống nhà ăn mua cơm.
Cô tiện tay rút một chiếc sơ mi ca rô đen trắng trên giá áo, khoác ngoài chiếc váy ngủ.
Váy ngủ là loại dây, dài đến giữa bắp chân.
Nhưng màu xám nhạt, kết hợp với sơ mi rộng kia cũng tạm được.
Hoài Ương liếc gương một cái, rồi nhặt đôi giày vải đen từ giá giày, đội mũ lưỡi trai và ra khỏi cửa.
Trên cổ tay còn đeo chùm chìa khóa leng keng leng keng.
Móc khóa có hình dâu tây, dây đeo vừa vặn đeo ở cổ tay.
Hoài Ương vừa xuống lầu vừa bật sáng điện thoại xem giờ.
6 50.
Cô suy nghĩ một chút, tính toán lộ trình.
Quyết định đi tòa Đức Chính gặp Lộ Tầm trước, rồi mới ra cổng sau tìm Ôn Cửu Nho.
Dù sao... dù không thích, nhưng người lớn tuổi rồi, đối với mấy đứa trẻ đứng ngoài cổng chờ người, vẫn có chút xót thương.
Còn kiểu đàn ông già thích liếc mắt đưa tình trong quán rượu thì...
Ừ, tùy tâm trạng.
Từ căn hộ của Hoài Ương đến tòa Đức Chính chỉ mất hơn mười phút.
7 05.
Cách cổng chính tòa Đức Chính 20 mét, Hoài Ương đã thấy Lộ Tầm ngồi ở bồn hoa trước cửa.
Toàn bộ kiến trúc của trường Đại học Ninh đều mang tông đỏ son.
Tòa nhà khoa Tâm lý cũng không ngoại lệ.
Tòa nhà cao sáu tầng, trước mặt là quảng trường nhỏ 50x50 mét.
Gạch lát sân cũng màu đỏ son.
Lộ Tầm ngồi trên một trong hai bồn hoa trước cửa.
Cúi đầu xem giờ.
Áo thun trắng tinh, quần dài đen kiểu công nhân, tay đeo đồng hồ thể thao trắng.
Tóc mái hơi dài, cúi đầu làm bóng tóc phủ mờ mắt.
Vẫn là mấy chữ đó Tràn đầy cảm giác thanh xuân.
Chỉ có điều cái “thanh xuân” ấy... bị dáng ngồi ủ rũ, gót giày đạp bồn hoa làm cho có phần thê lương.
Hoài Ương dừng lại cách cậu ta hai mét.
“Lộ Tầm.” Cô gọi.
Lộ Tầm gần như ngay khi chữ đầu tiên vừa phát ra đã ngẩng đầụ
Đôi mắt cậu ta rõ ràng sáng lên, lúng túng đứng dậy, bước về phía Hoài Ương nửa bước.
Nhưng lại do dự, định bước đến rồi lại thôi.
Cậu ta vò tóc, cúi đầu, đứng cách Hoài Ương một mét “Đàn chị.”
Lộ Tầm là sinh viên năm tư viện Kinh tế Quản lý, Hoài Ương là nghiên cứu sinh năm hai khoa Tâm lý.
Nếu không phải vì Lộ Tầm là bạn cùng phòng với đàn em của Hoài Ương... thì gọi tiếng “đàn chị” này thật chẳng liên quan gì.
Hoài Ương cúi nhìn đồng hồ.
Cô hơi đói, còn phải về ăn cơm.
“Lộ Tầm, tôi không muốn yêu đương, có yêu cũng sẽ không chọn người nhỏ tuổi.” Cô nói thẳng “Cậu mới năm tư thôi.”
Bồn hoa trước tòa có trồng vài cây tử vi, đúng mùa nở hoa, tím, hồng, trắng đan xen.
Từng chùm hoa tỏa mùi dễ chịu, ở ngay bên tay trái hai người.
Nói xong, ánh mắt Hoài Ương chỉ dừng lại trên người Lộ Tầm hai giây, rồi chuẩn bị xoay người rời đi.
Cô không có WeChat của Lộ Tầm, nếu không phải cảm thấy việc thêm bạn, từ chối xong lại xóa đi quá phiền phức thì cô đã chẳng đi một chuyến này.
Thấy Hoài Ương định rời đi, Lộ Tầm hốt hoảng, bước lên chặn trước mặt cô.


⬅ Trước Tiếp ➡