Chương 12
Hoài Ương không trả lời, rút lại điện thoại từ tay anh, quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa cười “Đi thôi, tôi mời anh uống một ly.”
Năm phút sau, trước cửa 7 11 cạnh quán rượu, mỗi người cầm một chai sữa AD.
“...”
Gió không mấy mát thổi qua, mang theo mùi đất ẩm ướt của mùa hè.
Ôn Cửu Nho nhìn chai sữa trong tay, bật cười.
Có thể nói là tức đến bật cười.
Hoài Ương đã uống được nửa chai, quay lại thấy anh vẫn chưa uống.
Cô khẽ “chậc”, cầm tay anh, giúp anh cắm ống hút.
Rồi đưa ống hút đến miệng anh.
“Thử chút không?”
Ôn Cửu Nho liếc mắt, khẽ cười lạnh.
Sau đó... ngậm lấy ống hút.
Hoài Ương nhìn anh, lại nheo mắt cười.
Hai người đứng trước cửa hàng tiện lợi, uống sữa năm phút, bị người qua lại nhìn không dưới hai mươi lần.
Nói thế nào nhỉ...
Ngoại hình, khí chất, dáng đứng của hai người, đứng cạnh nhau trông như cặp đôi nhà giàu tiêu tám vạn tám một đêm... Nhưng lại mỗi người ôm một chai sữa AD mà uống ngon lành – Thực sự rất buồn cười.
Trong 7 11 phía sau mở máy lạnh mạnh, cửa mở ra đóng vào, khí lạnh sau lưng và không khí oi bức phía trước như hai thế giới.
Hoài Ương bất giác rụt vai.
Ôn Cửu Nho liếc nhìn, đưa tay đẩy nhẹ cánh tay cô, dẫn cô đi vài bước sang bên cạnh, tránh xa luồng khí lạnh ở cửa.
Bị đẩy sang một bên, Hoài Ương quay đầu lại nhìn anh, có chút khó hiểụ
Anh nhẹ giọng giải thích “Đừng chắn cửa người ta.”
Hoài Ương gật đầu, rồi cầm lấy chai sữa rỗng của anh, cùng với chai của mình, ném vào thùng rác xanh bên cạnh.
Thùng rác to, chuyên để khách vứt rác thức ăn trước cửa tiện lợi mở 24h.
Vứt xong, cô phủi tay, vỗ nhẹ như lúc vứt vỏ hạt dưa, hỏi anh “Về chứ?”
Ôn Cửu Nho gật đầụ
Hai người quay lại, anh đi sau cô.
Giữa họ cách nửa mét, cùng trở về quán rượu bên cạnh.
“Muốn tôi nhường chỗ không?”
Ôn Cửu Nho vừa ngồi xuống, Lý Diên Thời đang xếp bài nhìn sang hỏi.
“Nhường chỗ gì cơ?” Ôn Cửu Nho hỏi anh ta.
“Đúng đấy, nhường chỗ gì?” Tào Lâm tức tối, lại liếc Ôn Cửu Nho một cái “Cướp người giữa đường.”
Lý Diên Thời đang xếp bài, lại xào thêm lần nữa, mắt không hề ngước lên.
Anh ta lên tiếng chế giễu “Hai người các cậu trước sau đi vào nhà vệ sinh, rồi lại cùng nhau đi ra, sau đó nối đuôi nhau quay lại, bảo nhường chỗ gì? Mà quanh đây cũng chẳng có khách sạn nào ra hồn, không thì cái Maserati của cậu cũng tạm, chỉ là không làm được gì nhiều thôi.”
“Vừa rồi hai người đi làm gì vậy?” Tào Lâm cúi đầu, lại liếc về phía Hoài Ương, lúc ngẩng đầu lên thì vô cùng tò mò “Vào nhà vệ sinh làm gì?”
Ôn Cửu Nho khẽ ngượng, chiếc bật lửa màu bạc ánh kim trong tay bị anh dùng ngón trỏ bên phải đẩy lăn nửa vòng trên mặt bàn.
“Cạch” một tiếng, bật lửa ngã xuống bàn.
Ôn Cửu Nho thu tay về, bật cười như không có gì đáng bận tâm.
“Cô ấy hỏi tôi xin số liên lạc của cậụ”
“Ai cơ?” Tào Lâm suýt làm đổ chai rượu trong tay.
Lý Diên Thời cũng dừng tay đang xào bài lại.
Anh ta nhíu mày “Ai?”
“Lý Diên Thời.” Ôn Cửu Nho đáp, nhặt bật lửa trên bàn, giải thích đơn giản “Cô ấy hỏi tôi xin cách liên lạc của anh em tôi.”
...
Đêm hôm đó ở quán rượu có gây ảnh hưởng gì đến Ôn Cửu Nho không thì không rõ, nhưng với Hoài Ương thì chẳng có chút tác động nào.