Chương 11
Anh cụp mắt, khóe môi khẽ cong hỏi cô “Uống với tôi một ly chứ?”
Giữa hai người im lặng hai giây, Hoài Ương chưa đáp, Ôn Cửu Nho lại mở lời.
Ngón tay cái của anh nhẹ nhàng xoa mạch tay cô.
“Hỏi em, từng đo mạch bao giờ chưa?”
Giọng anh cũng giống như khí chất con người anh.
Lười biếng, âm cuối hơi kéo dài.
Hoài Ương chớp mắt, bắt đầu thấy người đàn ông này thú vị.
“Chưa.” Cô cười trả lời.
Ôn Cửu Nho cụp mi mắt, bật cười khẽ “Để tôi đo giúp em.”
Hành lang tối vắng, phía sau là tiếng ồn của quán rượụ
Tiếng cười thấp của Ôn Cửu Nho vang lên từ lồng ngực, khiến người ta rung động.
Ngữ khí tự nhiên như bạn cũ lâu năm, thật sự chỉ là đo mạch thôi.
Tư thế hai người lúc này lại vô cùng ám muội.
Khoảng cách đôi môi... chỉ tầm mười centimet.
“Bao nhiêu?”
Mười giây sau, Hoài Ương hỏi.
Ôn Cửu Nho vẫn rất kiềm chế, chỉ đặt tay lên cổ tay cô, ngón cái không xoa quá mức.
Lịch sự, nhã nhặn.
Nhưng trong bầu không khí mập mờ này...
Dù nói rất nhỏ cũng nghe rõ.
“Mười giây... 21 lần, một phút chắc là 126.” Anh nói nhỏ, lại cúi người, mũi gần như chạm vào cô, kết luận “Cao hơn nhịp tim bình thường.”
Giọng anh nhẹ nhàng như lời thì thầm của người yêụ
Hoài Ương không thể không thừa nhận giọng của người đàn ông trước mặt thật sự rất dễ nghe.
Cô không động đậy, hàng mi khẽ nâng, ánh mắt từ đôi mắt anh dời xuống, lướt qua nốt ruồi giữa sống mũi anh.
“Có lẽ vì anh đang nắm cổ tay tôi?” Cô trả lời, giọng thanh lãnh như nước suối ngọt mát.
Ngay lần đầu nhìn Ôn Cửu Nho qua gương, Hoài Ương đã cảm thấy anh giống mình ở điểm nào đó.
Chẳng hạn sự lười biếng khi nói chuyện, hoặc hành động không theo quy tắc, luôn tùy hứng.
Nếu không... thì sao giờ này họ lại đang tán tỉnh nhau ở đây?
Ôn Cửu Nho cười nhẹ.
Tay anh trượt xuống, đan mười ngón tay vào tay cô.
Anh nghiêng đầu bắt chước cô, cười đầy phong tình “Vậy, uống một ly không?”
Hoài Ương im lặng hai giây, tay phải trước ngực hơi đẩy, tay trái rút ra khỏi tay anh.
Lùi nửa bước, lòng bàn tay ngửa lên, chìa tay về phía anh.
Khóe môi cong lên ngọt ngào “Mời anh một ly, anh có thể cho tôi một thứ được không?”
“Thứ gì?” Ôn Cửu Nho vẫn tựa tường, nghiêng đầu nhìn cô, giọng mềm mại như đang cưng chiều người yêụ
“Anh hứa trước đi.”
Giọng thanh lãnh dịu lại, vô thức làm nũng.
Người đàn ông do dự hai giây, mỉm cười gật đầu “Ừ.”
Tiếng “Ừ” này còn dễ nghe hơn khi anh trả lời Lý Ngâm Sương.
Mang theo sự chiều chuộng bất đắc dĩ.
Hoài Ương thu tay, hai tay vòng ra sau lưng, bước lên nửa bước, lại kéo gần khoảng cách.
Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh “Cho tôi cách liên lạc của anh chàng tóc húi cua đó được không?”
Ngón tay Ôn Cửu Nho khẽ động ...
“Anh vừa hứa rồi mà.” Hoài Ương nở nụ cười quyến rũ.
Giọng điệu như một con mèo thông minh biết làm nũng, lại có chút uy hiếp.
Ôn Cửu Nho không nói, chỉ yên lặng nhìn cô, nụ cười bên môi không hề giảm.
Vài giây sau, anh nghiêng người, cằm lướt qua tai cô, tay vòng ra sau lưng cô, lấy điện thoại từ tay cô.
Anh gọi cho mình bằng điện thoại của cô, rồi lưu số, sau đó nhắn số điện thoại của Lý Diên Thời cho cô.
Làm xong, anh giơ điện thoại cô lên “Em đổi anh ta, không có ý kiến chứ?”