⬅ Trước Tiếp ➡
Thế này Tần Sắt biết hóa ra anh vướng mắc vấn đề này, anh nhất định sợ cô thật sự mang thai, tương lai sẽ có một đứa con riêng nhà họ Cố.
Nhà giàu có thì sao, con riêng đều là tai tiếng, nhất định phải diệt sạch.
Tần Sắt giơ ba ngón tay lên: "Không có, tôi lấy nhân cách của tôi ra thề, trong bụng tôi chắc chắn không có cái gì, anh Cố, nói câu nghiêm túc thế này, bây giờ anh cũng thấy tình hình nhà tôi, tôi mang thai chính là ngụy trang, là giả, giấy xét nghiệm chỉ là bỏ tiền mua, chỉ vì ly hôn có thể lấy nhiều tiền, anh cứ coi tôi là loại phụ nữ tâm cơ, tâm địa rắn rết là được..."
Cố Cảnh Uyên rũ mi đảo qua bụng Tần Sắt: "Tần Sắt, em tốt nhất đừng gạt tôi, nếu không..."
Tần Sắt cảm giác cái bụng chợt lạnh, cả người run một cái, vội nói: "Nếu không, sau này tôi không tìm được chồng tốt."
Tần Sắt nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng của Cố Cảnh Uyên, cười khổ nói: "Cậu, cháu nói thật lòng với cậu, cháu làm gì có lá gan mượn giống của cậu, chuyện ngày đó cháu đã hối hận tím cả ruột gan rồi, lại nói.... Xuất phát từ thực tế, sau khi cháu ly hôn phải dẫn theo đứa nhỏ, cháu sẽ không tìm được đàn ông tốt! Cậu nói, có phải không?"
……….
Xấu xa thật thoải mái (4)
Cố Cảnh Uyên cong môi cười: "Ha..."
Nụ cười châm chọc, ánh mắt sắc bén lạnh băng như lưỡi dao phẫu thuật.
Tần Sắt sợ nhất chính là Cố Cảnh Uyên cười như thế, quá đáng sợ.
Cô nuốt nước miếng, từ từ lui về sau: "Anh.....Anh đừng cười như thế, tôi sợ, cậu.....cháu, cháu đưa cậu tới đây thôi, cậu đi thong thả, cháu... cháu phải trở về chăm sóc chồng cháu!"
Nói xong, Tần Sắt xoay người muốn chạy!
Nhưng làm sao Cố Cảnh Uyên có thể để cho cô chạy thoát, anh bắt cánh tay cô lại, kéo người vào trong ngực, cười nhạt: "Rất có bản lĩnh, lợi dụng gian phu xong, liền muốn một chân đá văng, làm gì có chuyện dễ dàng như thế?"
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên khiến Tần Sắt rợn cả tóc gáy, cô run lẩy bẩy hỏi: "Cố Cảnh Uyên, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Cố Cảnh Uyên cúi người: "Còn chưa ly hôn, đã nghĩ đến chồng sau, nếu em nghĩ như thế, không bằng tôi giúp em tìm một người?"
Tần Sắt lắc đầu liên tục: "Không, không... không dám làm phiền anh, loại chuyện nhỏ này, chính tôi tìm là được..."
Cố Cảnh Uyên châm chọc cô: "Nếu ánh mắt em được việc thì sẽ tìm tới Thẩm Duệ sap?"
Nói xong, anh lại bổ một đao: "Đầu óc ngốc nghếch, ánh mắt cũng kém chết đi được."
Tần Sắt cắn răng, tôi nhịn!
Đây là sảnh phòng khám: "Cậu, ban ngày ban mặt, trước mặt công chúng, người đến người đi, cậu vẫn nhanh buông cháu ra đi, như vậy không tốt..."
Cố Cảnh Uyên lạnh lùng nói: "Lúc quyến rũ tôi, sao em không nghĩ như thế?"
Tần Sắt nắm chặt tay, lại là câu này, cô quyến rũ được đó cũng là vì định lực của anh không đủ, nếu đủ định lực có thể bị cô quyến rũ sao?
Tần Sắt bỗng nhiên dùng sức lực toàn thân đẩy một cái, tránh thoát khỏi tay Cố Cảnh Uyên, cô cả giận nói: "Tôi chịu không nổi nữa rồi, Cố Cảnh Uyên, không phải là ngủ một giấc thôi sao, có cái gì ghê gớm, tôi cũng không để ý, một người đàn ông như anh để ý làm gì? Chẳng lẽ lần đầu tiên của tôi, cũng là lần đầu tiên của anh sao?"
Cố Cảnh Uyên...
Tần Sắt hơi khựng lại, mẹ ơi, chẳng lẽ là thật, không phải chứ?
Người có tiền, không phải người đẹp bên người như mây sao?
Nếu nói như thế, cô thật sự có chút chiếm tiện nghi!
Dẫu sao, người ta chưa lập gia đình, người đàn ông kim cương, lại còn là lần đầu.....
Tần Sắt lắc lắc đầu, thôi, thôi, cái này không phải điểm chính.
Tần Sắt đưa hai tay ra: "Được rồi, cho dù anh là lần đầu, vậy hai chúng ta hòa nhau, sau này không ai nợ ai, anh bớt bày ra dáng vẻ như tôi thiếu tiền anh đi."
Cố Cảnh Uyên đến gần một bước: "Hòa nhau? Nếu tôi không muốn thì sao."
Tần Sắt khẽ cắn răng, thấp giọng quát: "Tôi mặc kệ anh muốn làm gì, nếu anh thật sự muốn làm lớn chuyện, được, theo anh, dù sao tôi mặc kệ giá nào, không ai nhìn thấy không ai bắt được, không có bằng chứng, tôi sẽ không thừa nhận."
Cố Cảnh Uyên gật đầu: "À, không có bằng chứng thì không thừa nhận!"
Tần Sắt bỗng nhiên ý thức được không đúng, không hay rồi, tại sao lại cảm giác sắp gặp nguy hiểm.
Cô liên tiếp lui về phía sau: "Anh muốn làm gì, tôi nói cho anh biết, đừng làm loạn.... Đây chính là bệnh viện, chung quanh đều là người, nếu anh dám làm bậy, tôi gọi người đó....."
Cố Cảnh Uyên nhìn cô, nâng khóe môi, anh cười khiến toàn thân Tần Sắt ớn lạnh.
Chỉ thấy anh sải bước ép tới, ôm Tần Sắt vào trong ngực, cúi đầu nhanh chóng hôn lên môi cô.
Tần Sắt sửng sốt mấy giây, đang muốn tát một cái, nhưng Cố Cảnh Uyên chủ động buông cô ra, nghiêng mặt không thay đổi hỏi: "Chụp được chưa?"
Tài xế không biết từ chỗ nào chui ra, giơ điện thoại di động lên: "Đã chụp được, cậu chủ."
Tần Sắt…
…...
Chứng thực gian tình (1)
Tần Sắt nhìn gương mặt Cố Cảnh Uyên tuấn tú đến phạm quy, lần đầu tiên cảm thấy ý chí của mình kiên định không bị sắc đẹp mê hoặc, ngược lại còn muốn tự mình cào nát khuôn mặt này!
Đây là người sao? Không phải!
Thể diện thì sao? Không cần!
Tình người thì sao? Đã mất!
Đạo đức thì sao? Đã chôn vùi!
Tài xế chạy tới, cung kính đưa điện thoại di động tới.
Tần Sắt tức giận run rẩy, chỉ vào anh: "Cố Cảnh Uyên, tại sao anh không biết xấu hổ vậy hả? Anh luôn mồm nói mình là người làm chuyện gì cũng có đạo đức nghề nghiệp, bây giờ thì sao, đạo đức nghề nghiệp của anh đâu, mất công anh còn là một bác sĩ, bệnh nhân trước kia của anh sao còn chưa xé xác anh ra?"
Đối mặt với Tần Sắt thẹn quá thành giận, Cố Cảnh Uyên không nhanh không chậm từ từ nói: "Bác sĩ là trước đây, bây giờ là gian phu, làm một cái, yêu một cái!"
Tần Sắt bị tức đến suýt nữa hộc máu, nếu sớm biết chọc tới Cố Cảnh Uyên sẽ có kết quả này, Tần Sắt cảm thấy ngày đó còn không bằng trực tiếp nhảy sông.
Cô hít sâu hai cái, cắn nát răng, mắng: "Tôi thật là... Chưa từng thấy người nào mặt dày vô liêm sỉ như anh, anh xóa hình đi, xóa nhanh lên..."
⬅ Trước Tiếp ➡