⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Sắt xông tới lôi kéo cánh tay Cố Cảnh Uyên, muốn đoạt điện thoại di động.
Nhưng Cố Cảnh Uyên lưu manh hất tay Tần Sắt, lành lạnh nói: "Ban ngày ban mặt, đừng lôi lôi kéo kéo."
Tần Sắt: "Anh... Anh..."
Cố Cảnh Uyên phủi phủi ống tay áo bị Tần Sắt kéo nhăn: "Em không cần thanh danh, nhưng tôi muốn."
Tần Sắt: "Anh..."
Anh nói mấy lời cô từng nói, một câu một câu đều trả lại hết cho cô!
Cố Cảnh Uyên nhìn gương mặt Tần Sắt tức giận đỏ bừng lên, nhàn nhạt nói: "Tôi còn rất nhiều chuyện, xin em dừng bước, không cần tiễn nữa!"
Tần Sắt tức giận, lén chụp ảnh để lấy được chứng cứ, sau đó thoải mái cút đi như thế?
Đi được hai bước, Cố Cảnh Uyên dừng lại, xoay người, chậm rãi giơ điện thoại di động trong tay lên: "Em dưỡng thai cho tốt, có thời gian, tôi sẽ tự mình tới thăm."
Tần Sắt tức giận giậm chân: "Cút, nhanh đi..."
Nếu có thể, Tần Sắt thật sự muốn giết chết tên đàn ông mặt dày vô liêm sỉ này!
Cố Cảnh Uyên mang chứng cứ bọn họ gian díu tiêu sái rời đi, nhưng Tần Sắt không thể làm gì.
Cô nắm điểm yếu của Thẩm Duệ, Cố Cảnh Uyên nắm được chứng cứ của cô, lần này tốt rồi, anh thành người cao nhất trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Đàn ông chỉ số thông minh cao, lòng dạ quá âm hiểm.
Tần Sắt thầm nghĩ: Cố Cảnh Uyên, con mẹ anh, sau này tốt nhất đừng rơi vào tay tôi, nếu không, tôi nhất định giết chết anh!
Tần Sắt đè nén tức giận, quay về.
"Cha, Thẩm Duệ, tiễn cậu Cố đi rồi."
Đáy mắt Thẩm Duệ thoáng qua một chút tính toán, nói: "Cha, cha về trước đi, để cho Tần Sắt ở lại chăm sóc con và mẹ là được..."
Thẩm Chí Quốc còn chưa mở miệng, Tần Sắt đã nhẹ giọng nói: "Cha, không phải con không muốn chăm sóc Thẩm Duệ, cha nhìn xem bây giờ trong bụng con đang mang cháu đích tôn của nhà họ Thẩm, bác sĩ nói, ba tháng đầu phải chú ý nghỉ ngơi, không thể mệt nhọc, nếu không thai nhi chưa ổn định hơn nữa.... Bệnh viện này người đến người đi, nhiều bệnh nhân như thế, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, làm sao con làm mẹ được!"
Thẩm Duệ oán hận, lại mang chuyện đứa con hoang ra nói.
Thẩm Chí Quốc không nhịn được vẫy tay để cô đi trước.
Tần Sắt mỉm cười: "Chồng nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Bỗng nhiên, điện thoại di động vang lên, cô lấy ra nhìn một cái, là một tin nhắn trên Wechat, cô chưa từng thấy qua tên đối phương.
Tần Sắt buồn bực, cô thêm người bạn này lúc nào?
Cô mở ra nhìn thử, tay run lên một cái khi nhìn thấy ảnh chụp, điện thoại di động suýt nữa rơi xuống, trong nhìn là trai gái ôm hôn dưới ánh mặt trời, nửa gương mặt người phụ nữ rõ ràng có thể thấy chính là cô.
Đối phương viết —— ảnh chụp không tệ, lần sau chụp thêm mấy tấm!
…...
Chứng thực gian tình (2)
Tần Sắt cắn răng nghiến lợi, tên đàn ông thối này.
Nhìn bề ngoài trăng sáng rực rỡ, bên trong lại đen tối như vậy!
Bây giờ coi như cô xui xẻo, bị anh nắm nhược điểm, về sau muốn uy hiếp thế nào thì uy hiếp thế đó.
Không được, phải nắm chặt thời gian ly hôn.
Chờ ly hôn xong, lấy được tiền, anh muốn đưa ra ánh sáng như thế nào thì tùy anh, dù sao cô lấy được tiền rồi cũng không để bụng thanh danh.
Nhưng người đàn ông Thẩm Duệ này, thật sự rất keo kiệt, anh ta sẽ không dễ dàng lấy tiền ra như thế!
Phải cân nhắc thật kỹ.
Tần Sắt đưa điện thoại di động ra xóa ảnh Cố Cảnh Uyên gửi tới, xoay người đối mặt với ánh mắt âm trầm của Thẩm Duệ, mỉm cười: "Chồng ơi, ngày mai em lại tới thăm anh, nghỉ ngơi cho khỏe nhé... Đúng rồi, có muốn em gọi điện thoại cho Tiểu Triệu không, hai người là bạn tốt mà, để cho cậu ta tới thăm anh một lát."
Thẩm Duệ nắm chặt tay, tiện nhân này, chẳng lẽ cô biết cả số điện thoại của Triệu Bác Nguyên?
Gian phu sau lưng cô, thật sự thần thông quảng đại như vậy sao?
Nhất định phải nhanh nghĩ cách xử lý người phụ nữ này.
Nếu không, bí mật của anh ta sớm muộn cũng bị đưa ra ánh sáng, hơn nữa còn phải tổn thất hơn nửa số tiền.
Thẩm Duệ nở một nụ cười với Tần Sắt: "Không cần, tự anh sẽ gọi điện thoại cho cậu ấy, em mau trở về nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Trong lòng Tần Sắt trầm xuống, tên gay chết tiệt này chắc chắn có ý đồ xấu.
Cô gật đầu: " Ừ, được..."
...
Trên đường trở về Tẩn Sắt bị Cố Cảnh Uyên ảnh hưởng, thế là cô gửi Wechat cho Thẩm Duệ, bổ sung thêm ba tấm hình!
Tần Sắt: Chồng ơi, dây dưa mãi cũng không có ý nghĩa gì, tôi cho anh thời gian một tuần suy nghĩ thật kỹ, nếu không, tôi sẽ khởi tố anh, những thứ trong tay tôi đủ làm chứng cứ, anh muốn âm thầm giải quyết, hay là muốn tuyên án trên tòa cho mọi người đều biết, tùy anh.
Thẩm Duệ thấy ảnh chụp tức giận đến suýt bóp nát điện thoại di động.
Thẩm Chí Quốc thấy sắc mặt anh ta khó coi thì, hỏi: "Sao vậy?"
Thẩm Duệ vội vàng buông điện thoại di động xuống: "Không sao, cha, không sao ạ....Đúng rồi, cha, cha vẫn nên đi xem mẹ con đi."
Thẩm Chí Quốc gật đầu, đứng dậy rời đi.
Thẩm Duệ vội vàng gọi điện thoại cho Triệu Bác Nguyên, để cho anh ta tới nghĩ cách.
Buổi tối, một mình Tần Sắt ung dung ở nhà, bên tai không cần nghe tiếng chửi rủa của mẹ chồng, không cần mỗi ngày sống trong kinh hồn bạt vía, cảm giác cả người đều sống lại.
Ăn cơm xong, Tần Sắt nằm ở trên giường bắt đầu gửi tin tức oanh tạc Cố Cảnh Uyên.
Tần Sắt: Cố Cảnh Uyên, nếu anh là đàn ông, cùng lắm thì chúng ta đánh một trận, chụp ảnh tính là thứ gì, uy hiếp phụ nữ, anh không cảm thấy anh rất hèn hạ sao?
⬅ Trước Tiếp ➡