⬅ Trước Tiếp ➡
Xấu xa thật thoải mái (2)
Tần Sắt mềm chân suýt nữa quỳ xuống, được một tay Cố Cảnh Uyên vớt lên, cưỡng ép ôm eo.
Người lui tới nhìn thấy bọn họ không nhịn được đều liếc mắt nhìn nhiều hơn, phía trước Thẩm Chí Quốc gọi tên Thẩm Duệ, Tần Sắt cảm giác có chút xấu hổ, run rẩy nói: "Anh.....Anh... Giữ chút mặt mũi được không?"
Đây có lẽ là lời nói to gan nhất cô nói với Cố Cảnh Uyên, thân là chủ nhân nhà họ Cố, trên người treo bảng vô số, từ nhỏ đến lớn đều đứng ở nơi người khác nhìn lên, nếu không tiếp cận người như thế, Tần Sắt vĩnh viễn cũng không biết, hóa ra anh lại không biết xấu hổ đến trình độ này.
Cố Cảnh Uyên thản nhiên nói một câu: "Không được!"
Tần Sắt... Tôi...
Đằng trước, Thẩm Chí Quốc đang đi bỗng nhiên nghiêng người hô: "Tần Sắt, con dong dài làm gì đó, không nhanh lại đây chăm sóc chồng con đi?"
Tần Sắt sợ run, lập tức dùng sức hất tay anh ra, bước hai bước về phía trước, dùng kết khả năng muốn kéo khoảng cách với Cố Cảnh Uyên, lại không nghĩ rằng người đàn ông này quá gian trá, lại níu cánh tay cô, Tần Sắt bị kéo suýt nữa ngã sấp xuống.
Mà anh còn thuận thế đỡ Tần Sắt, lạnh lùng nói với Thẩm Chí Quốc: "Để cho một phụ nữ có thai chạy như vậy được sao? Nếu vừa rồi ngã xuống có hậu quả gì, ông nghĩ tới chưa?"
Khóe miệng Tần Sắt co quắp, con mẹ nó, rõ ràng là anh kéo tôi ngã.
Lúc ấy đầu óc Thẩm Chí Quốc đang loạn, không thấy một giây trước, hai người ở phía cuối lôi lôi kéo kéo, thấy Cố Cảnh Uyên đỡ Tần Sắt, còn nói cám ơn: " Đúng, đúng... Tôi quên, tôi quên... Cảm ơn cậu Cố, cảm ơn cậu, nếu không phải cậu đỡ con bé, nó đã thật sự xảy ra chuyện..."
Tần Sắt cắn răng, không biết nên vui mừng, hay là căm tức.
Cố Cảnh Uyên anh cấm dục cao lãnh mà, mẹ nó, đi đâu hết rồi?
Lúc này Cố Cảnh Uyên còn cố tình thản nhiên hỏi cô một câu: "Đứng vững chưa?"
"Cảm... cảm ơn cậu..." Tần Sắt nhịn xuống kích thích muốn móc cây kéo nhỏ ra đâm người tiếp, cắn răng nói tiếng cảm ơn trái lương tâm.
"Khách khí rồi."
Cố Cảnh Uyên chậm rãi buông lỏng cánh tay Tần Sắt ra, rời đi một giây, anh lại kéo ngón tay cô một cái.
Tần Sắt bị dọa sợ lập tức rụt tay về, đi nhanh về trước hai bước, kéo khoảng cách với anh.
Cô thề, sau này gặp lại Cố Cảnh Uyên, cô thật sự muốn trốn đi, người đàn ông này là một yêu quái, quỷ mới biết anh muốn làm gì.
Cô xoa xoa cánh tay bị chạm vào, luôn cảm thấy trên đó còn lưu lại xúc cảm của anh.
Người đàn ông này cao lãnh chỗ nào, rõ ràng là yêu nghiệt!
Sau khi bác sĩ xem cho Thẩm Duệ, chụp CT đầu xong, chắc chắn không sao, chỉ bị thương ngoài da một chút, bị chấn động não nhẹ, rất nhanh sẽ tỉnh.
Lúc Thẩm Duệ mở mắt ra, Tần Sắt mỉm cười, nhưng trong lòng vô cùng lo lắng, cô hỏi: "Chồng, có ổn không?"
Vừa nhìn thấy Tần Sắt, Thẩm Duệ tức giận nổi điêm, há mồm liền mắng: "Tiện..."
Mới vừa mắng ra một chữ, Tần Sắt nâng cao giọng: "Hả?"
Câu nói kế tiếp của Thẩm Duệ nghẹn ở trong cổ họng cứ thế không nói ra được, Tần Sắt vỗ nhè nhẹ cái túi của mình, cười híp mắt nhìn anh ta, gương mặt Thẩm Chí Quốc bên cạnh ngay trên đỉnh đầu anh ta.
Thẩm Chí Quốc lo lắng hỏi: "Tiểu Duệ, sao con lại không cẩn thận như vậy, ngã từ trên cầu thang xuống không phải là chuyện nhỏ, lần sau con nhất định phải chú ý."
Vẻ mặt Thẩm Duệ mê mang: "Con lăn từ trên cầu thang xuống? Con...Tại sao con không nhớ gì hết?"
Giọng nói của Cố Cảnh Uyên lành lạnh vang lên: "Cậu ta tạm thời mất trí nhớ, không có gì đáng ngại!"
Nói xong, Cố Cảnh Uyên lại thản nhiên nói mấy chữ: "Đáng tiếc..."
...
Xấu xa thật thoải mái (3)
Tần Sắt vốn thở phào, nhưng nghe thấy Cố Cảnh Uyên nói như vậy, cô không nhịn được trừng anh một cái, anh còn thấy tiếc hả?
Giọng điệu còn có vẻ tiếc thật, Thẩm Duệ không nhớ chuyện xảy ra ở cầu thang, chẳng lẽ không tốt sao?
Hay anh còn mong Thẩm Duệ có thể nhớ anh chính là tên gian phu đó?
Nếu Thẩm Duệ thật sự nhớ, anh ta chỉ cần nghĩ là biết, quan hệ mờ ám của cô và Cố Cảnh Uyên.
Một khi quan hệ này phơi ra ánh sáng, mặt mũi của Cố tổng anh còn không?
Haizzz, quên đi, người này thật không biết xấu hổ!
Vẻ mặt Tần Sắt đầy cảm kích nói với Cố Cảnh Uyên: "Nếu Thẩm Duệ đã tỉnh, chúng cháu không dám trễ nải thời gian của cậu, bằng không cậu đi trước đi? Đừng lỡ chuyện lớn của cậu."
Thẩm Chí Quốc kịp phản ứng, vội vàng nói: " Đúng, đúng, không dám trễ nải quá nhiều thời gian của cậu Cố, cậu trăm công nghìn việc khẳng định rất bận, hôm nay đã giúp chúng tôi rất nhiều, không dám trì hoãn cậu nữa."
Cố Cảnh Uyên nhìn Tần Sắt một cái: "Cũng được!"
"Tần Sắt, mau, mau tiễn cậu Cố đi!"
Tần Sắt thầm mắng Thẩm Chí Quốc một tiếng, đúng là ông bố chồng quốc dân, để cho con dâu và gian phu đơn độc ở chung, giỏi ghê!
Đáng đời con trai ông bị cắm sừng!
Tần Sắt cười như không cười: "Vâng... Cha!"
Tần Sắt đi tới trước mặt Cố Cảnh Uyên, một mực cung kính đưa tay: "Cậu, mời!"
Thẩm Duệ thấy Tần Sắt và Cố Cảnh Uyên một trước một sau rời đi, luôn cảm thấy kỳ quái ở chỗ nào, nhưng đầu anh ta lại rất đau, thật sự không có nhiều thời gian suy nghĩ cái khác.
Anh ta không nhịn được hỏi một câu: "Cha, hôm nay không phải gặp phải Cố Cảnh Uyên quá nhiều sao?"
"Đây không phải chuyện tốt sao, hơn nữa, bệnh viện này đứng tên cậu ta, người ta đến bệnh viện của mình thì có gì không đúng? Lần sau con nhất định phải nắm chắc cơ hội, tranh thủ hợp tác cùng Cố thị..."
Thẩm Duệ nhắm mắt, giọng nói của Thẩm Chí Quốc vang lên bên tai khiến anh ta càng nhức đầu hơn, luôn cảm thấy quên mất chuyện gì rất quan trọng, nhưng anh ta lại không nhớ nổi.
...
Tần Sắt đưa Cố Cảnh Uyên đến dưới lầu, mỉm cười: "Cậu đi thong thả!"
Cố Cảnh Uyên không nhúc nhích, anh cúi đầu nhìn Tần Sắt, con ngươi màu hổ phách giống như trói cô trong mắt.
Anh hỏi: "Thật sự không mang thai à?"
⬅ Trước Tiếp ➡