Gả Vào Cao Môn
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

Thi Uyển thỉnh an bà bà rồi lại thỉnh an đại tẩu, trên mặt Tiêu Huệ Trinh mang theo nụ cười dịu dàng đáp lại, rồi lại tiếp tục nói chuyện với Lục phu nhân.
Thi Uyển im lặng đứng sang một bên, đi múc cháo cho mẹ chồng.
Lúc mới vào Lục phủ, nàng thấy đại tẩu đối nhân xử thế ôn hòa nên có ý kết giao với nàng ta, muốn cùng nàng gần gũi hơn để cho mình có một người có thể nói chuyện ở Lục gia.
Đại tẩu lần nào cũng sẽ dịu dàng đối đáp, nhưng vẻn vẹn chỉ ân cần thăm hỏi một hai câu không nói chuyện qua lại sâu hơn nữa.
Nàng rốt cục cũng hiểu được, thật ra đại tẩu đối với ai cũng là khách khí, đó là giáo dưỡng của nàng ta, nhưng chỉ có đối với bà bà, phu quân và con của mình, nàng ta mới có thể chân chính đối đãi bằng cả tâm tư, đối với người khác, nàng ta sẽ khinh thường không thèm ứng đối.
Sau đó, Thi Uyển cũng từng muốn tiếp cận tiểu cô em chồng Lục Dao, lại vô tình nghe thấy Lục Dao và nha hoàn bên cạnh cùng cười khẩu âm An Lục của mình.
Về sau nữa, nàng cuối cùng cũng buông tha, nàng rốt cục đã hiểu được mình và các nàng không phải người của cùng một thế giới, các nàng không muốn hiểu rõ nàng, cũng không muốn bị nàng gần gũi.
Cho nên khi tiểu cô tính tình kiêu ngạo vào cửa cũng lộ ra khinh thường ở trước mặt nàng, nàng đã không còn cảm thấy bất ngờ đến vậy nữa.
Chỉ chốc lát sau, tam tức phụ Lục gia Điền thị đã bế Xương ca nhi mới nửa tuổi tới.
Tam đệ không phải nhi tử ruột thịt của Lục phu nhân mà chỉ là con thứ, cho nên Xương ca Nhi này cùng Miên Nhi cũng cách một ít, nhưng dù sao cũng là tôn tử đầu tiên của Lục gia, Lục phu nhân vẫn đối đãi với cậu rất thân thiết, rất nhanh đã hỏi Xương Ca Nhi mấy ngày nay thân thể thế nào, sữa của vú nương có đủ hay không.
Mỗi khi như vậy, một loại áp lực cùng quẫn bách vô hình lập tức bao phủ trên đầu Thi Uyển.
Lục gia có ba nhi tử, ba người tức phụ, đại tẩu đã có đứa thứ hai, em dâu đã sớm có nam đinh, chỉ có nàng vẫn chưa sinh được ai.
Lục Lân không qua đêm ở chỗ nàng nhưng điều này cũng không thể trách hắn, chỉ trách chính nàng lúc trước tâm tư bất chính, không biết liêm sỉ...
Đang nghĩ ngợi, đại tẩu Tiêu thị nói "Hôm nay khẩu vị của mẫu thân tốt hơn trước một chút.”
Tam tức phụ Điền thị cười nói "Đại tẩu còn không rõ sao, hôm qua nhị ca không phải đã trở lại rồi à, mẫu thân từ trước đến nay luôn yêu thương nhị ca, lúc này hẳn đang rất vui vẻ đấy "
Lục phu nhân nở nụ cười, hiển nhiên đã bị Điền thị nói trúng tâm sự, Tiêu thị lập tức nói "Nói vậy sau này nhị đệ sẽ tới thỉnh an mẫu thân.”
Lúc này trong miệng Xương Ca Nhi hừ một tiếng, mấy người bèn trêu chọc đứa bé mà không nói đến chuyện của Lục ca nhi nữa.
Thi Uyển ngước mắt nhìn ra ngoài cửa, trong lòng nghi hoặc sao Lục Lân còn chưa tới.
Nàng biết hắn từ trước đến nay luôn là người dậy sớm, cho dù đi thỉnh an phụ thân trước thì lúc này cũng nên tới đây rồi, cho đến khi nàng nhớ tới chuyện Lục Lân từng tranh chấp với cha chồng vì chuyện đi tu sửa Đức Xuân Cung.
Vì thế nàng đột nhiên ý thức được, lúc này nhất định Lục Lân đang bị cha chồng răn dạy


⬅ Trước Tiếp ➡