Chương 8
Lục Lân xuất thân từ Thượng Thư phủ, lại bái Vương thừa tướng là lão sư, hơn nữa còn đứng đầu Bảng Nhãn, là tài tuấn trong kinh thành không ai có thể che lấp hào quang.
Hắn vốn dĩ ở Tập Hiền viện làm Giáo lý, đó được coi như chức vụ quan trọng mà tất cả người đọc sách đều cực kỳ hâm mộ, khi đó hắn đi theo lão sư Vương thừa tướng cùng nhau thi hành chính sách mới, từng tự mình dâng thư lên Hoàng Thượng được Hoàng Thượng khen thưởng, thăng liên tục ba cấp, có thể nói đụng vào là phỏng tay, phong quang vô hạn.
Nhưng sau đó Hoàng thượng bệnh nặng, đảng Thái hậu nắm giữ triều chính, chính sách mới cũng trở nên gian nan.
Tân đảng dần dần rơi vào thế yếu, một trận đại nạn sắp tới, vừa lúc đó, cha chồng lợi dụng chức quyền, phái Lục Lân đến tu sửa đạo tràng Đức Xuân cung cầu phúc cho hoàng đế, việc thăng quan phát tài như vậy người người đều muốn cướp đi, nhưng Lục Lân lại không muốn đi.
Đi có thể rời khỏi vòng xoáy chính sách mới, tránh được cú giáng tội do chính sách mới thất bại dẫn tới, nhưng đồng thời cũng vứt bỏ chính sách mới ở thời khắc nguy nan, vứt bỏ Vương thừa tướng chủ trì chính sách mới.
Thế nên đương nhiên Lục Lân không muốn, hắn muốn cùng tiến cùng lùi với lão sư, nhưng không lay chuyển được phụ thân và triều đình bổ nhiệm nên hắn chỉ có thể đi.
Thi Uyển vốn không hiểu chuyện triều chính, nhưng vì muốn thân thiết với phu quân mình một chút, hiểu rõ hắn hơn đôi chút mà nàng đặc biệt đọc rất nhiều sách, lần lượt cân nhắc đôi câu vài lời thỉnh thoảng nghe được, rốt cục hiểu được mấy thứ này.
Cho nên lúc này nàng liền nghĩ đến, hôm qua Lục Lân đến Vương gia còn ở đến nửa đêm nên chắc hẳn cha chồng đã biết, chuyện đầu tiên hôm nay ông ấy nhìn thấy Lục Lân chính là răn dạy hắn hôm qua không nên đến Vương gia.
Mà người như Lục Lân, nàng có lẽ còn hiểu rõ hắn hơn so với bà bà, hắn nhìn có vẻ dịu ngoan nhưng thực ra lại mang đầy cốt khí, có hoài bão cùng chủ kiến của riêng mình, hắn cũng không đồng ý với đạo xử sự "dàn xếp ổn thỏa" của cha chồng, đối mặt với lời răn dạy của cha chồng, hắn nhất định sẽ không ủng hộ, thậm chí sẽ phản bác lại, vì thế càng làm cho cha chồng mất hứng, không biết ông ấy sẽ nổi giận đến nhường nào.
Nàng suy nghĩ cẩn thận những thứ này, nhưng bà bà hiển nhiên không hề biết chỉ là cùng đại tẩu nói đùa.
Thi Uyển lo lắng thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên Lục Lân vẫn không tới.
Cho đến khi Lục phu nhân đã dùng xong bữa sáng, nha hoàn đang cất bát đũa đi, bên ngoài mới đến báo "Phu nhân, nhị công tử tới.”
Thi Uyển không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới nhớ lặng lẽ sửa sang lại xiêm y của mình, vén lại mấy sợi tóc mai. Sau đó lại ý thức được dường như để mấy sợi tóc kia ở trước tai sẽ đẹp hơn đôi chút, thế là nàng lại thả tóc lại.
Không lâu sau, Lục Lân đã tới.
Một thân áo trong màu trắng, áo ngoài màu xanh lá cây, trong trẻo sáng ngời như lan chi ngọc thụ.
Thi Uyển lại cảm thấy hô hấp căng thẳng, tim đập nhanh hơn. Đây là một chuyện rất kỳ quái, mỗi lần gặp hắn nàng luôn giống như lần đầu tiên thấy hắn xuất hiện ở trước mặt nàng, nàng luôn mãi khiếp sợ mà luống cuống.