Chương 6
Nàng không thể nghĩ tới những chuyện này, bởi vì mỗi khi nghĩ tới sẽ buồn bực trong lòng, đảo mắt lại nhìn Lục Lân, hắn lại chắp tay quay mặt về phía nàng mà đứng nhìn về phía chân trời.
Cho dù có thế nào đi nữa, hắn đã giữ lại chăn của nàng, còn bảo cô trở về chậm một chút.
Cuối cùng hắn cũng về, trong lòng nàng vui vẻ, nhẹ giọng nói "Phu quân, ta đi trước đây.”
“Ừ.” Hắn không quay đầu lại.
Thi Uyển tham lam nhìn bóng dáng cao lớn của hắn, lúc này mới xoay người rời đi.
Gió đêm càng lớn mang theo chút lạnh lẽo sau cơn mưa.
Cẩm Tâm sợ lạnh rụt vai lại, hơi oán giận nói "Đồ ở Thanh Thư các tốt hơn chỗ chúng ta nhiều, Lục Ỷ cô nương lại là người cẩn thận, ta biết ngay chuyến đi này của phu nhân là uổng phí mà.”
Làm nha hoàn nhưng nàng ta lại nói chuyện có chút không khách khí, Thi Uyển nghe trong lòng nhưng không nói gì cả.
Lúc nàng đến Lục gia, cha mẹ đều đã mất, gia gia sống nương tựa lẫn nhau cũng mới qua đời, nàng không có gì cả, đương nhiên cũng không có nha đầu hồi môn giống với thiên kim nhà cao cửa rộng.
Là bà bà thấy nàng nghèo kiết hủ lậu nên bèn gọi mấy nha hoàn từ Lục gia cho nàng, lại từ bên cạnh bà bà chọn ra hai nha hoàn hầu hạ bên người.
Nàng là chủ tử ngoài rìa nhất của Lục gia, không có con cái, không được bà bà coi trọng, Lục Lân cũng không gần gũi với nàng nên Cẩm Tâm không muốn ở chỗ nàng, nàng ta quả thật có chút oán giận nhưng con người dù sao cũng coi như thành thật, ít nhất nàng sai khiến cái gì cũng sẽ đi làm, một nha hoàn khác là Hồng Ngọc có thể trốn thì sẽ trốn, không thể trốn thì sẽ qua loa cho xong việc, cũng không để nàng vào mắt.
Thi Uyển không giỏi sai khiến hạ nhân, cũng không biết kết hợp ân uy như thế nào, nếu ngay cả Cẩm Tâm cũng không nghe lời sai khiến thì nàng lại càng không biết nên làm cái gì mới phải.
Trở lại phòng tắm rửa xong, nàng bèn để Cẩm Tâm đi ngủ còn mình thì ngồi ngẩn người bên giường.
Thật sự hôm nay trong lòng nàng có chút đau lòng, nhưng không muốn nói với ai.
Chuyện hắn sắp trở về, nàng chỉ có thể biết được thông qua bà bà thông báo. Chuyện hắn không trở lại cũng không ai nói cho nàng biết...
Hắn ba tháng không về nhà, vừa về nhà chuyện đầu tiên lại đến Vương gia, không biết là vì lão sư hay là vì cô nương đã từng có tình nghĩa, không có một ai sẽ quan tâm nàng có nghĩ loạn hay không...
Nhưng cũng may hắn đã trở lại, tuy không cần chăn nhưng lại sợ nàng đi không công một chuyến, thế nên vẫn nhận lấy chăn.
Một vị ngọt lan tràn trong lòng, Thi Uyển đưa tay chạm vào ánh nến ở đầu giường, vây quanh ánh nến đang nhảy múa kia cảm giác được ấm áp rõ ràng.
Ngày hôm sau, Thi Uyển theo thường lệ đi thỉnh an bà bà Lục phu nhân, hầu hạ bà ấy dùng bữa sáng.
Đại tẩu Tiêu Huệ Trinh đã tới, đang cùng Lục phu nhân nói mình sáng sớm bị bé con trong bụng đá tỉnh, cũng không biết mới sáng sớm như vậy cậu đang làm cái gì, khiến nàng ta không ngủ được đành phải rời giường.
Nhà mẫu thân ruột của đại tẩu là nhà thế thần, gia môn hiển hách, trước đó sinh được nữ nhi Miên Nhi, hiện tại lại mang thai, tính tình nàng ta đoan trang hiền thục, làm người ổn trọng, là tức phụ mà Lục phu nhân thích nhất.