Chương 5
Lục Lân dường như nghe được động tĩnh phía sau, hắn bèn quay đầu lại.
Thi Uyển lập tức cúi đầu, ấp úng nói "Phu quân... đã trở lại rồi sao?”
“Ừ." Dừng một chút, hắn hỏi " Có việc gì sao?”
Thi Uyển vội vàng nói "Mấy ngày trước trời mưa, mẫu thân lo lắng nơi này lạnh nên bảo ta đưa chăn đến cho chàng.”
“Mẫu thân lo lắng nhiều rồi, việc này Lục Ỷ sẽ sắp xếp thỏa đáng.” Lục Lân nói.
Thi Uyển nhất thời luống cuống.
Thì ra, Lục Ỷ cũng biết hôm nay hắn trở về... Cũng đúng, đó là nha hoàn thân cận nhất bên cạnh hắn, đương nhiên nàng ta sẽ biết.
Nàng cầm chăn đứng ở trong viện, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Cũng đến bây giờ mới nhớ ra, những lời lúc trước nàng đã nghĩ kỹ cũng quên béng cả rồi.
Sau một lúc lâu nàng mới nói "Vậy phu quân còn muốn ăn chút gì không, lúc trước mẫu thân phân phó ta chuẩn bị chút đồ ăn, ta đã để cho người làm..."
“Không cần." Lục Lân đáp.
Sau đó không đợi nàng nói chuyện, hắn đã nói tiếp "Cô trở về đi, ở đây của ta có người, không cần cô phí tâm đâụ”
Giọng điệu của hắn vẫn nhạt nhẽo như vậy, nói chuyện cũng coi như khách khí, nhưng Thi Uyển biết đó chỉ vì hắn có giáo dưỡng, thật ra hắn đã có chút không kiên nhẫn.
Nàng đến đây đã làm phiền đến hắn.
Lúc này, nàng có chút hối hận chính mình sao lại cầm cái chăn này, giờ đây nàng dư thừa hệt như chiếc chăn trong tay mình vậy.
Lúc ấy đã nghĩ như thế nào nhỉ?
Nàng len lén tính toán, chỉ mang theo một nha hoàn, để nha hoàn cầm đèn còn tự nàng lấy chăn, như vậy khi đưa chăn cho hắn có thể tiện đà tự mình thay hắn sửa sang lại giường.
Nhưng nàng từ trước đến nay ngu dốt, loại tính toán nhỏ nhặt vẫn luôn tự cho mình là thông minh này chưa bao giờ thành công.
Lục Ỷ vừa vặn từ trong phòng đi ra, trên tay cầm áo choàng của hắn, thấy nàng, dịu dàng nói "Thiếu phu nhân tới ạ?"
Hiển nhiên Lục Ỷ sợ hắn lạnh nên đến phủ áo choàng lên thay hắn.
Lục Ỷ quả thật rất săn sóc, không cần nàng hao tâm tổn trí.
Nàng không nhìn Lục Ỷ nữa, cúi đầu nói "Vậy... phu quân sớm nghỉ ngơi đi."
Nói xong khom lưng thi lễ với hắn.
Vốn dĩ từ thôn quê lên nên nàng cũng không hiểu những lễ tiết này, nhưng gả vào Lục phủ ba năm, ít nhất nàng đã học được rất khá chuyện hành lễ này.
Lục Lân không nhìn nàng, hắn đã quay đầu đi.
Thi Uyển biết mình quả thật nên đi, không có lý do gì để ở lại nữa.
Ngay khi nàng muốn xoay người, hắn lại đột nhiên mở miệng "Thôi vậy…”
Hắn nhìn về phía nàng, thở dài một tiếng, nói "Đồ đã đưa tới thì để xuống đi, làm phiền cô rồi, trở về chậm một chút.
Lòng Thi Uyển nhảy nhót, giống như một hồ nước xuân sóng lên một vòng bọt nước, nàng che giấu niềm vui này đi chỉ cúi đầu nói "Vâng.”
Lục Ỷ lúc này đi tới, nói với nàng "Phu nhân, đưa chăn cho ta đi.”
Thi Uyển đưa chăn đã ôm nửa ngày trong tay cho nàng ta, Lục Ỷ dịu dàng nói "Phu nhân có lòng rồi, ta đây lấy chăn lấy vào ạ." Nói xong nở nụ cười với nàng rồi cầm chăn vào nhà.
Thi Uyển không biết nàng ta sẽ xử lý cái chăn này như thế nào, tùy ý tìm một cái tủ ném vào, hay có thể đặt lên giường Lục Chi.
Chắc là cái trước...
Vì sao nàng đưa chăn cho phu quân, lại được người khác cảm kích nói "Có lòng"?
Đây không phải là phu quân của nàng sao?