Gả Vào Cao Môn
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng nhớ tới lúc mình đến đã quên lau môi, đèn lồng trong Trầm Hương viện sáng như vậy, Thu Lan và Hạ Phương đại khái đã nhìn thấy môi nàng, sẽ đoán được nàng đặc biệt bôi son vì nghênh đón Lục Lân trở về.
Thế nhưng, Lục Lân lại đến Vương gia, nàng càng có vẻ... buồn cười đến vậy.
Người Lục Lân vốn nên cưới là hòn ngọc quý trên tay Vương tướng công Vương Khanh Nhược, hai người trai tài gái sắc, là một đôi xứng đôi nhất trong kinh, suýt chút nữa lão sư hắn kính trọng nhất đã trở thành nhạc phụ của hắn.
Chỉ có điều rất không khéo, ba năm trước nàng mang theo tín vật đính ước từ đời tổ tông tìm đến Lục gia.
Lục gia giữ lời hứa để Lục Lân cưới nàng, Lục Lân cũng không thích nàng, Vương Khanh Nhược cũng trì hoãn thời gian đến hai mươi tuổi mới vừa đính ước.
Tất cả mọi người đều biết, là nàng ngăn cản nhân duyên tốt đẹp giữa Lục Lân và Vương Khanh Nhược.
Nhưng năm đó nàng mới tới kinh thành, thật sự không biết chuyện hắn cùng cô nương Vương gia, nàng không phải cố ý...
Trở lại Sơ Đồng viện, nàng sai người dọn dẹp rượu thức ăn, một mình ngồi ngẫn người trong phòng.
Hắn còn ở nhà Vương tướng công sao?
Gặp được Vương cô nương rồi đúng không...
Trong nhà gặp tai họa này, Vương cô nương nhất định sẽ rất đau lòng nhỉ, bọn họ sẽ nói cái gì? Hắn sẽ tìm mọi cách để an ủi nàng ấy chứ?
Muộn như vậy vẫn chưa trở về, có phải hắn có thể sẽ qua đêm ở Vương gia không?
Một trận gió đêm nổi lên, bên ngoài vang lên tiếng lá cây cọ xát xào xạc.
Lúc này cửa trước truyền đến một ít động tĩnh, thân thể của nàng không khỏi chấn động.
Cả buổi chiều nàng luôn chú ý động tĩnh của ngoại viện, biết cha chồng đã trở lại, đại ca đã trở lại, tam đệ không ở nhà, động tĩnh này dường như... chỉ có thể là hắn.
Nàng lập tức đi ra khỏi phòng, đứng ở trong viện nghe động tĩnh bên ngoài, chỉ chốc lát sau quả nhiên đã nghe có người tiến vào Thanh Thư các bên cạnh, thật sự là hắn.
Bình thường Lục Lân không ở Sơ Đồng viện mà ở Thanh Thư các bên cạnh, nhưng ở giữa có một hành lang nối liền, mặc dù nàng không thường xuyên đi qua nhưng nếu thật sự muốn qua, quả thực cực kỳ thuận tiện.
Lại một trận gió thổi lên làm cho nàng rùng mình một cái, nàng đương nhiên nhớ tới lúc hắn đi trời đã nóng lên, hiện giờ mưa dầm liên tục vài ngày mang theo vài phần ý thu mát mẻ, không biết Thanh Thư Các bên kia có chuẩn bị tốt chăn đệm hay không, nàng dường như đã có lý do để đi xem thử, giúp thêm chăn đệm cho giường của hắn.
Chắc là không sao nhỉ... nàng nghĩ.
Cuối cùng nàng ôm một cái chăn đi qua Thanh Thư Các.
Gió mang theo cảm giác mát mẻ vi vu phả qua, nhưng nàng lại cảm thấy lòng bàn tay mình đang đổ mồ hôi, hít thở gấp gáp khiến nàng không thở nổi, trái tim dường như muốn nhảy lên tận cổ họng.
Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, cố gắng diễn tập để nhớ những gì mình sẽ nói.
Đang nghĩ như thế, vừa đi vào Thanh Thư Các đã trông thấy một bóng người trong viện thẳng tắp như thân tùng, y bào màu trắng bay bổng theo gió, tay chắp sau lưng đang quay lưng về phía hành lang ngắm trăng tròn trên trời.
Tim nàng thắt lại quên cả nhấc chân.
Trong thoáng chốc, nàng dường như trở về lại ba năm trước ở ngoài cửa Lục phủ, lần đầu tiên nhìn thấy một nam tử không giống người phàm giống hắn.


⬅ Trước Tiếp ➡