Chương 30
Thi Uyển theo quan binh kia đứng trước cửa, vẫn chưa bước vào ngưỡng cửa đã nhìn thấy bên trong có bốn người, Lục Lân, một nam tử khác dường như cũng là quan viên, còn có Vương Khanh Nhược cùng với một nha hoàn đứng phía sau Vương Khanh Nhược.
Nàng chỉ gặp Vương Khanh Nhược một lần, nhưng vào lúc này liếc mắt một cái đã nhận ra nàng ấy.
Vì quan xá này là nơi ở tạm thời của quan viên tu sửa Đức Xuân cung, cũng không phải trạch viện nên chỉ có một gian phòng không lớn không nhỏ, ở giữa là chính sảnh tiếp khách, bên cạnh là phòng ngủ và thư phòng vân vân.
Lúc này Vương Khanh Nhược đang ngồi đối diện với Lục Lân. Trong tay Lục Lân cầm một tờ thơ văn, một nam tử khác thì đứng ở phía sau hắn. Vừa rồi không biết đang nói gì, trên mặt Lục Lân và Vương Khanh Nhược đều mang theo nụ cười.
Nàng rất ít khi nhìn thấy hắn cười như vậy, người vốn sáng bừng như ngọc thụ, một khi cười lên tuấn mỹ đến mức khiến người ta khiếp sợ, chỉ cười thế thôi đã chậm rãi thu hồi, bình ổn, cuối cùng lại mang theo xa cách thờ ơ vào một khắc nhìn thấy nàng.
Lúc này quan binh kia đã đi rồi, trong phòng cứ an tĩnh như vậy, trong sự an tĩnh này, Thi Uyển nắm chặt giỏ thuốc trong tay đi vào từng bước từng bước một, vào trong phòng mới thấp giọng nói "Mẫu thân nghe nói chàng bị bệnh nên đã bảo đại phu kê thuốc, phân phó ta đưa tới.”
Nói xong, nàng bèn thoáng nhìn thấy phía sau Lục Lân đặt mấy bao thuốc, một bình sứ màu trắng tinh xảo vẽ hoa văn Điệp Luyến, chắc cũng là trà nhuận cổ họng các loại, nhìn qua đại khái cũng biết là Vương Khanh Nhược đưa tới.
Lục Lân trả lời "Là Trường Hỉ nhiều lời, mẫu thân đã nhọc lòng rồi.”
Nói xong đứng dậy nhận lấy giỏ thay nàng.
Lúc này Vương Khanh Nhược đứng dậy nói "Gặp qua tẩu tử, ta đến nơi này thăm đường huynh trong nhà, từ trong miệng đường huynh nghe nói Tử Vi bị bệnh nên bèn đến thăm, trước mắt bệnh cũng đã xem qua, sẽ không chậm trễ phu thê hai người gặp nhau, chúng ta đi trước đây.”
Thi Uyển biết rõ khách không mời mà đến là mình, cho dù nàng một mình ở cùng một chỗ với Lục Lân, Lục Lân cũng không có gì để nói với nàng, ngược lại bởi vì mình đến mà khiến Vương Khanh Nhược rời đi, Lục Lân nói không chừng còn có thể trách mình.
Nàng nhanh chóng nói "Muội muội không cần đâu, sắc trời không còn sớm nữa, mẫu thân bảo ta đưa đồ tới rồi lập tức trở về, ta không có thời gian ở lại chỗ này lâụ" Nói xong như thể để chứng minh mình không có ý quấy rầy bọn họ, lại lập tức nói với Lục Lân "Vậy phu quân nhớ uống thuốc, ta đi trước đây.”
Lục Lân trả lời "Đi đường cẩn thận.”
Một tia hi vọng như có như không kia đã "rắc" một tiếng tan vỡ, Thi Uyển gật gật đầu biết mình thật sự phải đi, trước khi xoay người lại không nhịn được dặn dò "Nếu chàng ngại thuốc đắng, bên trong có ba liều thuốc chuyên dùng nhuận giọng cầm ho, chàng uống nó cũng được.”
Lục Lân gật đầu, nói "Được".
Thi Uyển biết mình không có gì để nói nữa bèn hành lễ với Vương Khanh Nhược và quan viên kia rồi xoay người đi.
Sau đó nàng lại nhớ tới bên ngoài còn có Vi đại nhân kia.
Nếu hắn ta vẫn ở bên ngoài canh chừng mình thì sao? Nàng sợ người nọ, sợ ánh mắt hắn nhìn nàng chằm chằm, sợ lời nói khó hiểu kia của hắn, cũng sợ đoạn đường nhỏ không nhìn thấy một bóng người kia.