Gả Vào Cao Môn
Chương 29
⬅ Trước Tiếp ➡

Trong lúc bối rối, nàng cố gắng trấn định lại, ổn định tâm tình nói "An Lục nhiều ngân quả, phu quân nói rất nhiều thơ của đại thi nhân Lý Bạch được viết ở An Lục.”
Nàng không đáp lại lời "mỹ nhân" của hắn ta, đứng đắn nói tới An Lục, cũng cố ý nhắc tới Lục Lân.
Nhưng cái gọi là chuyện của Lý Bạch là gia gia nói với nàng, Lục Lân chưa bao giờ nói với nàng những điều này.
Vi đại nhân tiếp tục đi về phía trước, bước chân lại cực chậm, Thi Uyển đi rất nóng vội.
“Bọn họ là người đọc sách nên mới đục mùn như thế, nói thi nhân gì với giai nhân chứ, ta sẽ không không hiểu phong tình như vậy đâụ" Vi đại nhân nói.
Thi Uyển lúc này đã xác định được Vi đại nhân này thật sự có mưu đồ khác, vừa rồi hắn ta ở bên ngoài Đức Xuân cung nghiêm trang, ra vẻ đạo mạo, chẳng qua chỉ đang che mắt người ta.
“Phu quân một lòng học vấn và công vụ, lời nói việc làm quả thật đều từ thi văn cùng khó khăn của bách tính.”
Nàng siết chặt tay mình, âm thầm hít sâụ
Đường dài như vậy, bước chân của hắn ta lại chậm chạp đến thế, nàng không biết lúc nào mới có thể nhìn thấy Lục Lân, nhìn thấy những người khác.
Vi đại nhân cười nói "Cho nên mới nói hắn không hiểu phong tình, đáng tiếc nữ nhân các ngươi chỉ thích dáng vẻ anh tuấn của hắn.”
Thi Uyển không trả lời chỉ lặng lẽ quan sát bốn phía, vẫn không thấy một bóng người.
Vi đại nhân lại ngừng lại "Nơi này đường trơn nên phu nhân hãy cẩn thận, có cần ta đỡ không?”
Trên mặt đất là một con đường mòn lát đá xanh, có chút trơn trượt.
Thi Uyển lập tức nói "Không cần đâụ”
Vừa nói, vừa cố gắng vững vàng bước chân, cẩn thận từng li từng tí đi về phía trước, tuyệt đối không cho hắn ta có cơ hội đỡ mình.
Cũng may Vi đại nhân chỉ hỏi một câu như vậy, thấy nàng cự tuyệt cũng không thật sự làm gì.
Lúc này phía trước truyền đến một trận tiếng gõ, Thi Uyển thở phào nhẹ nhõm giống như nhìn thấy được cứu tinh.
Lại đi về phía trước vài bước, đã gặp được mấy thợ thủ công xây thềm đá.
Vi đại nhân không nói gì nữa, chắp tay nghiêm mặt đi ở phía trước như thể chỉ là một quan viên dẫn đường.
Sau đó, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy mấy dân phu, Thi Uyển hoàn toàn buông lỏng.
Không bao lâu đã thấy một cánh cửa, bên trong là một loạt nhà gỗ, ngoài cửa có hai quan binh canh gác, quan binh kia cũng cúi đầu nói "Vi đại nhân.”
“Lục cung sứ có ở trong phòng không?" Vi đại nhân hỏi.
Quan binh trả lời "Có ạ.”
“Vị này là phu nhân của Lục cung sứ, dẫn nàng đi qua đi.”
“Vâng.”
Thi Uyển làm bộ như chưa từng thấp thỏm và dày vò, phúc thân với hắn rồi nói "Đa tạ đại nhân." Sau đó lập tức cùng quan binh dẫn đường vào quan xá.
Thấp thỏm một đường, nhìn thấy Lục Lân lại khiến nàng không ngừng căng thẳng, nàng theo bản năng liền vuốt ve làn váy của mình, sờ soạng trâm cài trên đầụ
Đi chưa được mấy bước đã mơ hồ nghe được một tràng tiếng nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng mang theo ý cười của nữ tử.
Quan binh kia nói với nàng "Phu nhân, chính là nơi này." Nói xong bèn đi về phía trước vài bước, tiến vào gian phòng kia mở miệng nói "Lục đại nhân, phu nhân nhà ngài đã tới.”


⬅ Trước Tiếp ➡