Chương 31
Hơn nữa, nàng nhìn thấy Vương Khanh Nhược có dẫn nha hoàn đi vào.
Có thể thấy được cái gì "Chỉ có thể vào một người" đều là vị Vi đại nhân kia bịa ra, cấm quân lúc trước trông coi đã dự định cho bọn họ vào, rõ ràng việc chỉ để một mình nàng vào là ý của Vi đại nhân kia.
Nàng sợ gặp lại hắn ta, muốn nói chuyện này với Lục Lân, muốn hắn tiễn mình ra.
Thế nhưng, nàng quay đầu lại nhìn, ngay cả nhờ vả này cũng xấu hổ không dám nói ra khỏi miệng, rất rõ ràng, Lục Lân cũng không có ý muốn tiễn nàng, nói không chừng sẽ cho rằng nàng đang bịa đặt, hắn rõ ràng càng muốn ở chung với Vương Khanh Nhược, tiếp tục tán gẫu những chuyện bọn họ nói lúc trước hơn.
Nàng thu hồi ánh mắt, khẽ cắn môi, một mình bước ra khỏi ngưỡng cửa quan xá, cũng ở trong lòng khuyên giải an ủi chính mình Đây dù sao cũng là cung điện hoàng gia, Lục Lân ở chỗ này, Vi đại nhân nào có lá gan lớn như vậy...
Rời khỏi quan xá, nàng dựa theo đường đi ra ngoài.
Mới đi được vài bước, phía sau lại truyền đến giọng nói quen thuộc "Lục phu nhân.”
Thi Uyển chấn động, nàng không quay đầu lại, Vi đại nhân đã đi tới bên cạnh nàng "Nhanh như vậy đã đi ra ngoài rồi sao? Tiên sơn này ở ngoại ô, từ trong thành tới một chuyến cũng không dễ dàng, phu nhân cùng Lục đại nhân đã lâu không gặp, tiểu biệt thắng tân hôn, sao không ở lại lâu hơn một chút?”
Thi Uyển lặng lẽ liếc nhìn bốn phía nhưng không nhìn thấy người khác, nàng không khỏi hít sâu một hơi.
“Phu quân công việc bận rộn nên ta không tiện quấy rầy hắn." Nàng trả lời.
Vi đại nhân đã đi về phía trước, nàng bất đắc dĩ đành phải đi về phía trước.
Hắn ta lúc này mới cười nói "Theo ta được biết, thiên kim trong nhà Vương tướng công cũng đi thăm hắn, chuyện của bọn họ ta ít nhiều cũng biết được một ít, cũng không biết nên nói phu nhân hiền lành hay là sơ suất đây.”
Thi Uyển không đáp lời, nàng đương nhiên không muốn tán gẫu với hắn ta loại đề tài này.
Vi đại nhân tiếp tục đi về phía trước, thở dài nói "Ánh mắt Lục đại nhân quả thật không được, Vi mỗ ta nói, mặc dù Vương cô nương hoa dung nguyệt mạo, đoan trang mẫu mực, nhưng kinh thành đều là cô nương như vậy, Lục phu nhân ngược lại thanh lệ thoát tục, như ngọc thô chưa nhiễm bụi trần, làm cho người ta thấy khó quên.”
Lời của hắn ta gần như đâm thẳng vào đáy lòng Thi Uyển, nàng chỉ biết mình không thể sánh bằng Vương Khanh Nhược, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có người khen nàng như vậy, bất bình vì nàng.
Nhưng thật ra nàng chỉ bất chấp tất cả trong chuyện nàng chấp nhất, trong những chuyện khác nàng luôn rất tỉnh táo.
Nàng có được Lục Lân thích hay không, có phải mỹ mạo hay không, không phải người nam nhân trước mắt này có thể đánh giá, những lời này của hắn ta, từ lời nói đến việc làm đều giống kẻ háo sắc, mục đích của hắn ta chẳng qua cũng chỉ vì muốn mê hoặc nàng.
Nàng mở miệng nói "Việc tu sửa cung điện không thể qua loa, Vi đại nhân chắc hẳn công vụ quấn thân, ngài không cần tiễn ta, ta tự mình ra ngoài được.”
Vi đại nhân lại cười nói "Lục phu nhân khách khí rồi, hơn nữa đưa người từ bên ngoài ra ngoài cũng là chức trách của bổn quan.”
Thi Uyển không biết nói gì nữa.
Nàng vốn không phải là đối thủ của Vi đại nhân.