Chương 28
Thi Uyển cùng Lục Ỷ và cả Cẩm Tâm Hồng Ngọc cùng hơn mười nha hoàn người hầu từ trên xe ngựa xuống, đến cấm quân canh giữ bên ngoài Đức Xuân cung.
Cung điện cầu phúc cho Hoàng thượng nên đương nhiên không phải chuyện đùa, không thể xảy ra sai sót giống như tẩm cung Hoàng thượng, thế nên thủ vệ nơi này cũng cực kỳ nghiêm ngặt.
Hạ nhân Lục gia lên trước nói rõ, bởi vì chủ trì xây dựng cung điện Lục Lân không cẩn thận nhiễm bệnh nên gia quyến tới đưa thuốc.
Cấm quân bảo hạ nhân đưa ra giấy chứng nhận, hạ nhân đang muốn tìm, đúng lúc này một người đi ra nói "Nơi này là cấm địa hoàng gia, người không liên quan không được tiến vào.”
Cấm quân nhìn người nọ nói "Vi đại nhân.”
Hạ nhân cầu tình nói "Chúng ta chỉ đưa thuốc rồi đi, chắc chắn sẽ không ở lại.”
Người nọ liếc hạ nhân một cái, sau đó nhìn về phía nữ quyến phía sau, đợi đến khi nhìn thấy Thi Uyển ánh mắt hơi dừng lại một lát.
Thi Uyển chú ý tới ánh mắt này bèn rũ mắt xuống, không đối diện với hắn ta.
Vi đại nhân nói "Ai là chủ tử?”
Hạ nhân không khỏi nhìn về phía Thi Uyển, Thi Uyển lúc này mới ngẩng đầu nói "Ta là phu nhân của Lục Lân.”
Vi đại nhân lại nhìn về phía nàng một cách quang minh chính đại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt nàng.
Thi Uyển mất rất nhiều sức lực mới không để mình cúi đầu nữa.
“Chỉ có thể cho một người vào, nếu ngươi đã là Lục phu nhân, vậy theo ta đi vào." Vi đại nhân nói xong đã tiến vào trong đại môn cấm quân canh gác.
Thi Uyển có chút chần chờ, nhưng nghĩ đến đây là cung điện tu sửa cho hoàng đế, lại có trọng binh canh gác, Lục Lân là chủ quan nơi này, Vi đại nhân này cũng làm quan, hẳn sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn, thế là nàng bèn cầm túi đồ theo hắn ta đi vào.
Vào đại môn, bên trong lại có một tầng thủ vệ, cung điện sắp hoàn thành rộng rãi sáng sủa, xanh vàng rực rỡ, nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xuyên qua mấy cánh cửa đến một tòa đại điện, Vi đại nhân phía trước hỏi "Ngươi chính là cô nương lúc Lục lão tướng công bị giáng chức đến Vân Mộng Trạch đã đính ước cho Tử Vi, sau đó mang theo thư tay tìm tới kinh thành sao?"
Thi Uyển cúi đầu, im lặng một chút, mới trả lời "Vâng.”
Vi đại nhân lại hỏi "Cho nên ngươi là người của Vân Mộng Trạch?”
Thi Uyển trả lời "Vâng.”
“Vân Mộng Trạch ở đâu?”
Dù là Thi Uyển học rất nhiều lễ tiết kinh thành, cũng không biết vì sao Vi đại nhân này muốn hỏi nàng những thứ này. Nàng chỉ mơ hồ cảm thấy đây là việc riêng của mình, Vi đại nhân hỏi thế có chút quá phận, nhưng nàng không biết thân phận đối phương, cũng không có sức cự tuyệt, do dự nửa ngày cuối cùng vẫn đáp "An Lục.”
“An Lục? Chưa từng nghe nói qua, chẳng qua... Vẫn thường nghe nói Dương Châu, Thục địa nhiều mỹ nhân, không ngờ An Lục cũng nhiều mỹ nhân." Vi đại nhân nói.
Thi Uyển sửng sốt, lúc này mới đột nhiên giật mình, ra khỏi đại điện lúc trước đến tiểu viện phía sau đại điện, nơi này là một con đường mòn mới trồng hoa và cây cảnh, không thấy một bóng người.
Vi đại nhân lúc này dừng bước quay đầu lại nhìn Thi Uyển lộ ra một nụ cười, Thi Uyển chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, cả người đều căng thẳng.