Gả Vào Cao Môn
Chương 27
⬅ Trước Tiếp ➡

Ước chừng sau khi Lục Lân đi được gần mười ngày, có một ngày gã sai vặt bên cạnh hắn đột nhiên trở lại đưa thư cho Lục gia, nói sau khi Lục Lân đi Đức Xuân cung ngẫu nhiên mắc phong hàn, vốn muốn nghỉ ngơi, nhưng hắn mang bệnh vẫn bận rộn công vụ, đến nỗi qua sáu bảy ngày thân thể vẫn không khỏe, thỉnh thoảng sẽ ho khan.
Lục phu nhân vốn thương yêu nhi tử xuất chúng nổi bật này nhất, nên bà ấy nhất thời lo lắng không thôi, vội vàng tìm đại phu kê đơn thuốc, lại chuẩn bị nước sơn trà, trà nhuận phổi, để Thi Uyển cùng Lục Ỷ tự mình đưa qua.
Biết Lục Lân sinh bệnh, Thi Uyển rất đau lòng, nhưng ngoài ý muốn có thể đi gặp hắn khiến nàng không nhịn được cảm thấy vui vẻ, cứ như vậy vừa đau lòng lo lắng, vừa vui sướng, cuối cùng nàng cầm một đống đồ từ Lục gia xuất phát đi Đức Xuân cung đang xây dựng.
Ở trên xe ngựa, nàng đưa mắt nhìn thuốc đại phu kê, kim ngân hoa, liên kiều, bạc hà, kinh giới vân vân, đích thật là thuốc trị phong hàn, nhưng nàng cảm thấy Lục Lân quá nửa sẽ không uống.
Hắn sở dĩ mang bệnh còn bận rộn công vụ, chẳng qua vì cảm thấy bệnh này không đáng ngại đối với hắn nên không cần quá để ý, thế nên mới kéo dài lâu như vậy, nàng ở bên cạnh gia gia nhiều năm như thế, biết những nam tử trẻ tuổi đại khái đều có tật xấu ỷ vào thân thể cường tráng bèn không đặt bệnh nhẹ đau nhẹ ở trong lòng.
Lần này Trường Hỉ cũng thừa dịp về nhà lấy sách mới lặng lẽ đưa tin cho bà bà, Lục Lân căn bản không chuẩn bị nói cho người nhà biết.
Cho nên bà bà bảo đại phu kê một bao thuốc lớn này, hắn khẳng định sẽ không uống, thứ nhất phải sắc thuốc một ngày hai lần, thứ hai mùi thuốc tràn ngập khắp quan xá, uống vào cũng đắng, nói không chừng hắn sẽ ném sang một bên, cũng cảnh cáo Trường Hỉ kđừng có nhiều chuyện nữa.
Về phần nước sơn trà cùng trà nhuận phổi mà bà bà chuẩn bị, đối với người ho lâu không ngừng mà nói, thật ra thì hiệu quả cũng không lớn.
Khi nàng đi qua một hiệu thuốc trong thành bèn bảo người đánh xe dừng lại, tự mình xuống tự mình vào hiệu thuốc.
“Lá sơn trà hai tiền, lá đông tang hai tiền, cam thảo một tiền, lá bạc hà một tiền, cân ba liềụ” Nàng nói với tiểu nhị của hiệu thuốc.
Đều là dược liệu đơn giản, tiểu nhị hiệu thuốc rất nhanh đã cân xong và gói lại cho nàng.
Nàng kiểm tra chất lượng thuốc, hài lòng lên xe ngựa.
Phương thuốc này được gia gia xưng là thuật bất truyền, chuyên trị ho khan, hơn nữa nấu rất tiện, uống vào còn giống như uống nước ngọt, chính nàng đã tự mình thử qua.
Lát nữa nàng sẽ nói với Trường Hỉ, nếu Lục Lân không muốn uống thuốc cứ sắc cho hắn một liều thuốc này, hắn chắc chắn sẽ đồng ý uống, như thế, chứng ho khan của hắn cũng sẽ khỏi.
Đức Xuân Cung không ở trong cung cấm, mà ở trên Quải Nhi Sơn ở ngoại ô.
Quải Nhi Sơn giống như một lão nhân tay chống quải trượng, người trong kinh bèn gọi nó là núi Lý Thiết Quải, nói Lý Thiết Quải đã ở chỗ này phi thăng thành tiên.
Vốn là truyền thuyết, nhưng đương kim thánh thượng thờ phụng đạo quân nên đặc biệt thích núi này, phong làm tiên sơn, bởi vậy khi thánh thượng bệnh nặng, trong cung lập tức quyết định xây dựng đạo cung trên tòa "Tiên sơn" Quải Nhi Sơn này để cầu phúc cho thánh thượng.
Xe ngựa đi gần một canh giờ mới đến dưới Tiên Sơn.


⬅ Trước Tiếp ➡