Chương 26
Bàn này bằng gỗ tử đàn, nàng ta vội vàng lấy khăn lau tro thơm, may mà bàn không có việc gì, đang thở phào nhẹ nhõm mới phát hiện khăn tay xếp bên cạnh cũng bị vẩy tro thơm, nàng ta cầm lấy khăn lau tro thơm, đã thấy trên vải mềm mại đã bị đốt ra mấy lỗ nhỏ.
Lục Lân vừa lúc vào cửa, nàng ta cầm khăn nói "Công tử, là ta không tốt đã làm đổ lư hương xuống, tro trong lư hương vẩy ra đốt hỏng khăn này rồi.”
Lục Lân đến giá sách lấy sách, vừa trả lời "Không sao, đồ đạc đã cất kỹ chưa?”
Lục Ỷ gật đầu "Cất kỹ rồi ạ.”
“Đưa ta đi, ngươi đi gọi người chuẩn bị xe đi." Lục Lân phân phó.
Lục Ỷ lập tức đi ra ngoài sắp xếp tiện tay đặt khăn tay ở trên bàn, không cất kỹ khiến khăn tay rơi xuống mặt đất dưới bàn, không ai chú ý.
Thi Uyển ở trong Sơ Đồng viện, nghe thấy tiếng cửa lớn mở ra lại đóng lại.
Vì thế trong lòng nàng đã hiểu, hắn đi rồi.
Nàng nhìn từng cảnh từng vật trong viện, chỉ cảm thấy ngay cả lá ngô đồng cũng không còn sức sống.
Lúc đầu tặng khăn tay vui sướng bao nhiêu, đến lúc này toàn bộ đã đổi thành chán nản cùng mất mát, tựa như thời gian tốt đẹp này đều trở nên tẻ nhạt không thú vị.
Mãi đến khi nhớ ra, có lẽ hắn mang sẽ theo khăn tay nàng thêu ở bất cứ đâu, thế là nàng mới vui vẻ trở lại, toả đầy sức sống.
Sau khi Lục Lân đi, trời lại dần dần nóng lên, mặt trời dốc hết toàn lực đốt cháy mặt đất vào cuối hè này.
Lục gia không có gì khác thường, mỗi ngày đều giống nhau, người người giống nhau, chuyện chuyện giống nhaụ Thi Uyển mỗi ngày thỉnh an bà bà Lục phu nhân như cũ, hầu hạ Lục phu nhân dùng bữa, thỉnh thoảng đứng ở bên cạnh nhìn đại tẩu đang mang thai ý cười đầy người, em dâu ôm nam đinh duy nhất của Lục gia diễu võ dương oai, sau đó trở về tiểu viện của mình luyện chữ một chút, xem thi thư một chút, lại cầm lấy thi từ văn chương mà mình đã sớm thuộc lòng xem lại một lần nữa.
Mấy ngày sau, bà bà nói đại tẩu đã sắp sinh không tiện làm việc nhà, bèn giao một ít chuyện rườm rà cho em dâu Điền thị.
Đại tẩu biết mẹ chồng thương mình, tất nhiên rất vui sướng, Điền thị cảm thấy mình có thể nhân cơ hội này đạt được một ít quyền lực quản gia cũng rất vui vẻ, tất cả mọi người không cảm thấy sắp xếp này có gì không ổn, chỉ có Cẩm Tâm ở trước mặt Thi Uyển nói thầm "Thiếu phu nhân cũng không đi tranh một tí, rõ ràng Thiếu phu nhân là người của lão nhị, hơn nữa Nhị công tử còn là đích xuất.”
Thi Uyển không nói gì.
Nàng lấy cái gì đi tranh giành?
Nàng chưa từng học xử lý việc nhà hậu viện, cũng không quen quản thúc hạ nhân, tính nết càng không mạnh mẽ bá đạo bằng em dâu, thậm chí em dâu có nhi tử, có phu quân, có người hầu của hồi môn bên cạnh giúp đỡ, nàng có cái gì chứ?
Cho dù thật sự muốn tranh giành cũng là lúc có một ngày... Lục Lân bằng lòng đứng bên cạnh nàng, trở thành chỗ dựa của nàng.
Nàng giặt sạch khăn tay hắn đưa đặt trong một cái túi thơm, lại đặt túi thơm ở trên người, nhìn chỉ giống như một cái túi thơm bình thường nhưng lại là bí mật lớn nhất của nàng.