Gả Vào Cao Môn
Chương 25
⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng biết hắn không thích những kiểu phức tạp, cho nên vẽ chữ đó thật nhỏ, bởi vì nhỏ nên thêu lên hao tâm tổn trí, chờ hai hàng chữ này thêu xong đã là đêm khuya.
Vốn có chút chịu không nổi, nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai hắn sẽ đi, nàng lại đổi ngọn nến cắt vải bông ra hình vuông của khăn tay, sau đó khóa biên, đến canh tư tiếng trống truyền đến, cuối cùng cũng làm xong khăn tay này.
Nàng nhìn tới nhìn lui dưới ánh nến, một hồi cảm thấy làm cũng không tệ lắm, một hồi lại cảm thấy còn kém xa so với tay nghề của Lục Ỷ.
Nhưng đồ cũng chỉ có thể làm được tới vậy, có thấp thỏm đi nữa cũng không còn cách nào khác, nàng cẩn thận cất kỹ khăn tay, thổi tắt ngọn nến an tĩnh đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Thi Uyển đến Thanh Thư các, Lục Lân đang viết gì đó trong thư phòng, Lục Ỷ cùng vài nha hoàn khác đang thu dọn đồ đạc.
Thi Uyển đứng trước mặt hắn, lần nữa dùng lý do kín kẽ nhất nói "Mẫu thân biết chàng hôm nay sẽ đi, để ta đến xem có gì muốn sắp xếp gì hay không.”
“Không cần đâụ" Lục Lân không ngẩng đầu lên nói.
Thi Uyển sớm biết hắn sẽ trả lời như thế nên cũng không ngoài ý muốn, chỉ một hơi tiếp tục nói "Đêm qua ta không cẩn thận làm bẩn khăn tay của chàng, giặt cũng không sạch, vừa lúc chỗ ta có một cái mới nên bèn lấy đến cho chàng.”
Nói xong lập tức lấy khăn tay trong tay áo ra, đặt ở góc bàn cho hắn.
Lục Lân giương mắt nhìn, qua một lúc lâu mới "Ừ" một tiếng.
Thi Uyển đành phải nói "Vậy... phu quân lần này đi bảo trọng.”
“Ngày thường cô ở bên cạnh mẫu thân, thay ta khuyên bà không cần lo lắng." Lục Lân nói.
Thi Uyển trả lời "Được.”
Như thế nói xong, nàng cũng nên rời đi rồi.
Cuối cùng nhìn thoáng qua chiếc khăn tay được gấp nghiêm chỉnh kia, nàng ôm tâm tư mỹ mãn, trên mặt an tĩnh ổn trọng rời khỏi Thanh Thư Các.
Đợi sau khi rời khỏi viện đi vào hành lang, trên mặt không khỏi nở rộ nụ cười.
Nàng biết, hắn sẽ thích khăn tay kia, hắn thích hoa mai, cũng thích hoa mai ngạo cốt, cho nên hắn sẽ thích câu thơ kia.
Trong Thanh Thư các, Lục Lân viết thư xong gấp lại bỏ vào phong thư, sau đó đi ra ngoài gọi gã sai vặt Trường Hỉ tới, dặn dò "Đưa thư đến nhà Vương tướng công đi.”
Trường Hỉ nhận thư, có chút do dự nói "Không phải lão gia mới nói không cho công tử qua lại với Vương gia sao?”
Lục Lân nhìn hắn ta nói "Nếu không, ngươi đi giao thư cho lão gia đi?”
Trường Hỉ vội vàng nói "Không dám không dám, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không làm chuyện phản bội kia.”
“Vậy thì đi đưa đi." Lục Lân hạ lệnh.
Trường Hỉ bất đắc dĩ thở dài, nói thầm "Công tử bướng bỉnh, lát nữa bị lão gia biết được…”
Thấy mặt Lục Lân lộ vẻ lạnh lùng, hắn ta nuốt hết những lời còn lại ngoan ngoãn đi đưa thư.
Lúc này Lục Ỷ ở trong phòng thu dọn đồ đạc xong, lấy ra cột gỗ chống cửa sổ để đóng cửa sổ lại, chỉ nghe phía sau "rầm" một tiếng, quay đầu lại nhìn đã thấy cột chống trong tay vô ý đụng ngã lư hương, trong lư hương đốt hương, lúc này hương đốt được một nửa toàn bộ bị vẩy ra trên bàn.


⬅ Trước Tiếp ➡