Gả Vào Cao Môn
Chương 24
⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy hắn không nói gì nữa, tuy rằng nàng biết, lúc này đổi lại là ai hắn cũng sẽ nói một câu an ủi như vậy, nhưng giờ khắc này nàng vẫn vui mừng.
Giống như tất cả di thương cùng tuyệt vọng lúc trước, đều được xoa dịu nhờ một chiếc khăn tay này.
Hắn hôm nay cũng đã chịu ấm ức rồi nhỉ, nếu không có nàng, hắn tuyệt đối sẽ không nháo đến mức muốn soát người tự chứng minh trong sách, nhưng dẫu sao hắn cũng không trách nàng.
Hắn hoài nghi nàng chỉ bởi vì hắn không hiểu nàng, năm tháng lâu dần hắn sẽ hiểu, nàng tuyệt đối không phải người như vậy.
Nghĩ xong, nàng thở phào nhẹ nhõm, nhìn chiếc khăn trong tay, trên đó nhuộm son phấn và nước mắt, nói "Phu quân, chiếc khăn này, ta trở về giặt sạch sẽ rồi trả lại cho chàng.”
Lục Lân thản nhiên "Ừ" một tiếng, sau đó mới nói "Không cần đâụ”
Trở lại Lục gia không bao lâu, Trần gia bèn theo sát phía sau phái người tới, là phu quân của Trần gia nhị gia cũng chính là nhị thẩm tự mình tới nhà xin lỗi, cũng mời Lục Lân cùng Thi Uyển đi dự tiệc.
Lục Lân đương nhiên sẽ không đi, chuyện này cuối cùng cho dù chuyện lớn hóa nhỏ, cũng không phải chuyện hôm nay, chỉ có điều Lục Lân cụ thể cự tuyệt như thế nào thì Thi Uyển cũng không biết.
Nàng trở về phòng mình cúi đầu nhìn khăn trong tay.
Một chiếc khăn tay rất mộc mạc, chỉ thêu mấy đóa mây ở góc, có lẽ là tài thêu của Lục Ỷ, bản vẽ tinh xảo, đường may tinh tế trông rất đẹp mắt.
Một trận gió thổi tới, khăn trong tay nàng cầm không chắc đã rơi xuống đất.
Thi Uyển vội vàng đi nhặt lên, nhưng trên khăn vẫn nhiễm một chút vết bẩn ngay tại chỗ nước mắt nàng thấm ướt, e rằng phải dùng nước bồ kết giặt mới có thể sạch sẽ.
Đây vốn không phải là chuyện lớn gì, giặt một chút rồi tùy tiện phơi sẽ khô rồi.
Nhưng nàng lại đột nhiên nổi lên một tâm tư khác Nếu như, nàng nói cái khăn này bị mình vô ý làm bẩn, giặt không sạch, có phải sẽ có lý do trả lại cho hắn một chiếc mới không?
Ý nghĩ này vừa nổi lên, rốt cuộc cũng không thể xua đi được nữa.
Nàng vốn không biết thêu thùa, chỉ vì thôn nhỏ quê hương nàng không cần thêu hoa tinh xảo, nhưng sau khi đến kinh thành, nàng đã cố gắng học làm một phu nhân đủ tư cách, cũng học thêu hoa, hiện giờ mặc dù không được coi là tuyệt đỉnh nhưng cũng có thể thêu những thứ đơn giản.
Ví dụ như hoa mận. Nàng biết hắn thích bạch mai, cho nên lần đầu tiên học thêu, liền thêu bạch mai.
Nghĩ xong, nàng lập tức tìm ra một mảnh vải trắng mềm mại, lại tìm ra một tấm thích hợp nhất trong tất cả những bức hoa mai mình thu thập được, cẩn thận tô vẽ, kéo căng, bắt đầu cẩn thận thêu lên.
Tuy muốn thêu bạch mai, nhưng cánh hoa mai thuần trắng thêu ra cũng không đẹp mắt, nàng bèn dùng chỉ màu xám lam thêu cánh hoa mai, phối hợp với nhụy hoa vàng nhạt, cành mai màu đen, hoa mai như vậy tự mang thần vận u ám lãnh hương, vừa vặn có thể cảm giác được ngắm bạch mai trong đêm, là thứ nàng cảm thấy tốt nhất.
Nàng thêu cực kỳ cẩn thận, đến khi mặt trời ngả về tây mới thêu xong đóa mai cuối cùng.
Thêu xong, nàng nhìn ngắm lại một chút, tiếp tục vẽ hai câu thơ ở phía trên hoa mai Bách hoa đầu thượng khai, băng tuyết hàn trung kiến .
Dịch nghĩa mai không sợ gió tuyết giá rét đã rở hoa trước khi bách hoa nở rộ. Chỉ phẩm cách ung dung của người.


⬅ Trước Tiếp ➡