Chương 23
Mặc dù nói đó cách thiên sảnh gần, nhưng Thi Uyển cũng không có cơ hội đi tới nơi đó, từ trong phòng Viên thị đi ra theo mọi người cùng nhau đến thiên sảnh, sau đó lại bị nhị thẩm Trần gia đưa tới nơi này, nàng cũng không có cơ hội tới nơi khác ném tang vật.
Cho nên, cây trâm này bị người khác cầm, thấy chuyện huyên náo quá lớn nên người nọ bèn tìm cơ hội ném ở ngoài thiên sảnh.
Mỗi người đều có khả năng, ngược lại Thi Uyển bị Nhị thẩm Trần gia theo dõi là không có khả năng nhất.
Trên mặt nhị thẩm Trần gia vừa quẫn bách vừa xấu hổ, lúc này nàng ta rất hối hận, ngay từ đầu đã không nên ép hỏi Thi Uyển, nhưng chuyện đã náo loạn đến nước này thì không thể kết thúc.
Nàng ta cười gượng nói "Nếu đã tìm được thì tốt rồi, cháu dâu à, ta thật sự không có ý đó, chỉ hỏi ngươi có thấy hay không, có thể đã hỏi quá gấp gáp nên khiến ngươi hiểu lầm, là lỗi của ta, ta nhận lỗi với ngươi.”
Thi Uyển cúi đầu không nói lời nào, Lục Lân mở miệng nói "Nếu đã tìm được đồ, vậy chúng ta cũng không cần lục soát người tự chứng minh nữa." Dứt lời nhìn về phía Trần Thế Duẫn nói "Hôm nay bởi vì ta cùng thê tử mã đã nhiễu loạn đến hỉ yến đang tốt đẹp này, thật sự thất lễ, mong Trần huynh thông cảm. Chỉ có điều chuyện đã đến nước này, chúng ta ở lại thêm nữa cũng thành trò cười, cáo từ trước." Nói xong bèn chắp tay thi lễ với Trần Thế Duẫn đi ra ngoài viện, Thi Uyển không nói gì đi theo phía sau hắn.
Ngồi trên xe ngựa trở về, Thi Uyển không nói một lời, lẳng lặng ngồi đó nghiêng đầu đi.
Niềm tự hào và vui vẻ ban đầu, đến bây giờ đều trở thành châm chọc.
Nàng không rõ, cho rằng có thể cùng những quý phu nhân kia ngồi chung một chỗ, hàn huyên vài câu, chính mình đã thật sự thành người của các nàng.
Họ có thể nói đùa với nàng, gọi nàng là tỷ muội, nhưng khi ai đó ăn cắp, tất cả mọi người đều nghĩ ngay đến nàng là kẻ ăn cắp đó.
An Bình vương phi hòa nhã kia, Trần gia nhị thẩm cởi mở mà uy phong kia, và cả Viên thị lôi kéo nàng gọi nàng là muội muội kia, cùng với... Lục Lân.
Hắn có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không hoài nghi Vương Khanh Nhược giống như đã hoài nghi nàng, hoặc là nha hoàn Lục Ỷ bên cạnh hắn kia...
Nàng đã làm gì mà phải khiến hắn nhìn nàng như vậy, cảm thấy nàng sẽ trộm đồ của người khác khi tham gia hỉ yến nhà người ta sao... Nhưng, cho dù nàng đi trên đường nhặt được một cây trâm vàng, nàng cũng sẽ giao cho người thất lạc, sẽ không cần tới, Thi gia bọn họ mặc dù không phải là môn đệ thư hương, ngay cả một tiến sĩ cũng chưa từng xuất hiện, nhưng cũng là người thật thà, sẽ không bao giờ lấy loại tài sản bất chính này.
Hắn là phu quân nàng, phu quân ba năm, cho dù không thích nàng nhưng cũng không đến mức nhìn nàng như vậy...
Lúc này, một chiếc khăn tay màu trắng đưa tới trước mặt nàng.
Nàng quay đầu, thấy Lục Lân mở miệng nói "Việc này cô không sai, không cần quá khó chịụ Về sau Trần gia nhất định sẽ đến xin lỗi, cô không cần lo lắng, cứ để Lục gia ứng phó.”
Thi Uyển lúc này mới ý thức được, bản thân không biết từ lúc nào đã thật sự bật khóc, nước mắt đã rơi xuống trên mặt.
Nàng chậm rãi nhận lấy khăn tay lau nước mắt trên mặt, nắm chặt nó trong tay.