Gả Vào Cao Môn
Chương 22
⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc nói chuyện nàng vẫn luôn cúi đầu không nhìn hắn, e sợ hắn sẽ nhìn thấy hốc mắt đã ướt át của mình.
Vốn không muốn khóc, cho dù bị nhiều người ép hỏi vây xem như vậy nhưng nàng cũng không muốn khóc, nhưng giờ khắc này, có làm kiểu gì cũng không nhịn được chua xót tuôn trào ra ngoài.
Lục Lân thấy nàng không dám nhìn thẳng mình, giọng điệu càng thêm nghiêm khắc, lại hỏi "Đây là cơ hội cuối cùng, Thi Uyển, hãy nói thật với ta, chẳng lẽ cô muốn ta gọi Lục Ỷ đến lục soát người sao?"
Thi Uyển lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, không để nước mắt nhỏ xuống, nghiêm túc nói từng chữ một "Ta nói ta không lấy, ta không biết vì sao các ngươi đều cảm thấy là ta lấy, nhưng xuất thân từ nông thôn cũng không có nghĩa là ta thích trộm đồ của người khác.”
Nói xong, đưa tay cởi đai lưng của mình xuống, sau đó cởi áo ngoài, như thể muốn tự chứng minh trong sạch trước mặt hắn.
Lục Lân thấy nàng như vậy cũng không ép hỏi nàng nữa, mà nói "Không cần. Đã như vậy, ta sẽ cùng nàng đi gặp các nàng ta.”
Thi Uyển ngừng tay cởi xiêm y, cúi đầu thật sâu liều mạng nháy mắt cho nước mắt trở về, một lúc lâu mới thấp giọng nói "Được.”
Nói xong, lại xiêm y áo lên người.
Lục Lân quay lưng đi, đợi một lúc lâu cho đến khi sau lưng không còn động tĩnh gì nữa mới quay đầu lại, thấy nàng đã mặc xong xiêm y mới đi ra ngoài "Đi theo ta.”
Thi Uyển chậm rãi đi theo phía sau hắn như một con rối gỗ không hề có sức sống.
Đến trước mặt nhị thẩm Trần gia, Lục Lân nói "Trâm vàng của Vương phi mất, các ngươi bèn nghi ngờ là phu nhân ta lấy?"
Nhị thẩm Trần gia vội vàng cười nói "Không không không, đâu có ý đó, chúng ta chỉ hỏi một chút thôi…”
Lục Lân nói "Phu nhân ta đã nói không biết nhưng các ngươi cũng không tin mà nhiều lần ép buộc, vậy chúng ta đành phải lục soát người tự chứng, gọi gã sai vặt đến đây đi, lục soát người của ta trước, lại cho người đến lục soát người của phu nhân ta, thanh danh Lục gia trăm năm nhà ta không thể hủy ở chỗ ta.”
"Cái này... Tiểu Lục đại nhân, cái này..." Trần gia nhị tẩu xấu hổ cười rộ lên, hiển nhiên cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
“Tử Vi, Tử Vi… " Lúc này Trần Thế Doãn vội vàng chạy tới, khoác vai Lục Lân nói "Ta mới biết hậu viện xảy ra chuyện, phụ nhân không hiểu gây chiến lớn như vậy, ngươi và đệ muội không cần để ý, trở về sảnh uống rượu là được.”
Lục Lân đẩy cánh tay hắn ta ra, nghiêm túc nói "Việc này đã xảy ra đương nhiên phải có kết quả." Dứt lời thuận tiện nói với một người hầu phía sau Trần Thế Doãn "Ngươi lại đây đi, lục soát trên người ta xem có trâm cài đó hay không.”
Người hầu kia kinh ngạc nhìn về phía chủ nhân, Trần Thế Doãn vội vàng nói "Không đến mức không đến mức như thế đâu, là chúng ta không đúng, Tử Vi đừng nói lời giận dỗi nữa.”
Đúng lúc này, một nha hoàn vội vã đi tới nói "Nhị phu nhân, Nhị phu nhân, tìm được trâm của Vương phi rồi "
Nhị thẩm Trần gia lập tức quay đầu lại nói "Cái gì?”
Nha hoàn đi tới, ổn định hơi thở rồi vội la lên "Trâm kia đã tìm được rồi, ngay dưới giàn nho ngoài thiên sảnh, được Thúy Nhi nhìn thấy.”


⬅ Trước Tiếp ➡