Chương 21
Chỉ có một cách có thể chứng minh mình trong sạch, chính là lục soát người để kiểm chứng.
Nhưng nàng là phu nhân của Lục Lân, là khách nhân hôm nay tới dự tiệc, nếu bị lục soát ở đây sẽ là sỉ nhục cả đời của nàng, từ nay về sau không thể ngẩng đầu lên ở kinh thành được nữa.
Cuối cùng nàng bất đắc dĩ nói "Ta không nhìn thấy, cũng không lấy trâm vàng của người khác hay bất cứ thứ gì, nếu các ngươi nhất định phải chất vấn ta như vậy, chi bằng đi báo quan đi."
Trần gia chính là nhà quan lại, người nơi này đều là gia quyến quan lại, các nàng đương nhiên sẽ không báo quan, Thi Uyển nói như vậy chỉ vì nàng xuất thân bình dân, phương thức tự chứng minh này là đơn giản nhất.
Lúc này, một ma ma đi tới, ở bên cạnh nhị thẩm Trần gia thì thầm vài câụ
Nhưng bởi vì khoảng cách quá gần, Thi Uyển cũng nghe được lời bà ta nói.
Bà ta nói, Lục công tử tới.
Nghe được những lời này, Thi Uyển giống như nhìn thấy cứu tinh, nàng biết Lục Lân nhất định sẽ có cách, có hắn ở đây, người khác cũng sẽ không còn hoài nghi nàng, bắt nạt nàng không kiêng nể gì như vậy nữa.
Nhị thẩm Trần gia nói "Vậy Lục thiếu phu nhân đi theo ta đi.”
Thi Uyển không nói một câu, đi theo nàng ta về phía trước.
Cửa sổ thiên phòng phía sau càng được đẩy rộng ra, người bên trong không còn cố kỵ gì nữa thò đầu nhìn ra bên ngoài, tham lam bắt lấy chút tin tức bên trong.
Có thể tưởng tượng được, lúc này thiên sảnh đã sớm nổ tung, nhao nhao nghị luận một tin tức phu nhân Lục Lân từ nông thôn tới trộm trâm vàng của An Bình vương phi.
Thi Uyển khá thanh tỉnh đối với kết quả như vậy, lại không hề có sức chống cự chỉ có thể bị động thừa nhận.
Nhị thẩm Trần gia dẫn nàng đến một phòng khách, Lục Lân đã chờ ở đó.
Nhìn thấy hắn, Thi Uyển gần như có một loại xúc động muốn khóc lên, thậm chí bất chấp dáng vẻ thục nữ bước chân cũng nhanh hơn vài phần, đi tới trước mặt hắn, nói với hắn "Phu quân, các nàng nói…”
Nhị thẩm Trần gia vội vàng cười làm lành với Lục Lân nói "Là như vậy, chắc hẳn chuyện vương phi không thấy trâm, Tiểu Lục đại nhân cũng biết rồi, chúng ta cũng không có ý gì khác, chỉ hỏi Thiếu phu nhân một chút, người xem An Bình vương phi khó khăn lắm mới tới đây một chuyến nhưng lại gặp phải chuyện như vậy, nếu không tìm được trâm, Trần gia sẽ không còn mặt mũi gặp người, vạn bất đắc dĩ cũng chỉ vì tìm ra trâm.”
“Nhưng trong phòng cũng có người khác." Thi Uyển lập tức nói. Có Lục Lân ở bên cạnh, nàng đối mặt với những quý phu nhân này cũng càng có sức mạnh hơn, miệng lưỡi cũng lanh lợi hơn trước đôi chút.
Lúc này Lục Lân nhìn nàng hỏi "Vậy cô có cầm cây trâm đó không?”
Thi Uyển nhất thời kinh ngạc, nàng kinh ngạc nhìn hắn, trong đầu trống rỗng.
Nhị thẩm Trần gia nhìn tình hình trước mắt, lặng lẽ thi lễ dẫn nha hoàn lui ra, để hai người ở lại trong phòng.
Lục Lân lại hỏi "Là cô lấy sao? Nếu cô lấy, ta sẽ cùng cô đi trả đồ cho Vương phi, chuyện còn lại ta cũng sẽ xử lý.”
Thi Uyển rũ mắt thật lâu không lên tiếng, Lục Lân lại hiểu sai, tiếp tục hỏi "Quả thật là cô lấy ư?" Dứt lời bèn đưa tay ra "Đưa ta đi.”
Qua một lúc lâu, Thi Uyển mới trả lời "Không có, ta không lấy.”