Gả Vào Cao Môn
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

"Nhưng ta chỉ rửa tay, không đi..." Nói được một nửa, Thi Uyển đột nhiên ý thức được, nhị thẩm Trần gia không phải đang hỏi mình đã từng thấy cây trâm kia chưa, mà là hoài nghi là mình cầm cây trâm nên mới gặng hỏi lần nữa.
Tại sao, bởi vì mình đến thứ phòng rửa tay sao? Nhưng nàng nhớ rõ, sau mình còn có hai vị phu nhân khác cũng đi rửa tay.
Nhị thẩm Trần gia không nhúc nhích nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt nghiêm khắc như đang thẩm vấn phạm nhân.
Trong lòng Thi Uyển không khỏi ấm ức, nàng hít sâu một hơi, đối diện với nhị thẩm Trần gia gằn từng chữ nghiêm túc nói "Ta chưa từng thấy qua, sau khi ta đi vào chỉ rửa tay rồi đi ra, thậm chí không chú ý bên trong còn có gương.”
Nhị thẩm Trần gia không nói lời nào, vẻ mặt chậm rãi trở nên cay nghiệt mà lạnh lùng, rất hiển nhiên cũng không tin lời nàng nói.
Chẳng lẽ, nàng ta hoài nghi mình chết cũng không chịu thừa nhận, đã giấu cây trâm kia ở trên người sao?
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến một trận động tĩnh rất nhỏ.
Thi Uyển nghiêng đầu đi phát hiện cửa sổ bên cạnh bị đẩy ra một khe hở, phía sau lộ ra hai đôi mắt, đối diện với ánh mắt của nàng, cửa sổ kia lập tức khép lại.
Góc này chính là góc ngoài đại sảnh, nữ khách bên trong có lẽ đã nghe được động tĩnh nên đẩy cửa sổ ra xem, khoảng cách gần như vậy, chắc hẳn đã nghe được rõ ràng các nàng đang nói cái gì.
Nhưng nhị thẩm Trần gia cũng không có ý định buông tha nàng, nàng ta vẫn nhìn chằm chằm nàng như thể đang suy nghĩ làm sao để cho nàng nhả ra.
Thi Uyển cắn môi, nhất thời lâm vào khốn cảnh lớn lao.
Lúc này mấy người đi tới, đi đầu là một nha hoàn, nàng ta bước nhanh đến bên cạnh nhị thẩm Trần gia nói "Trần nhị phu nhân, vương phi nhà chúng ta nói trâm vàng kia cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, quên đi, mau mở tiệc rượu đi, đừng để khách nhân nóng nảy.”
Nhị thẩm Trần gia lập tức cười làm lành nói "Vậy sao được, nếu để Vương phi mất đồ ở nhà chúng ta thì chúng ta còn biết để mặt mũi ở đâu, nhắn với Vương phi đừng nóng vội, chúng ta sẽ tìm tiếp.”
Phía sau là Viên thị, trên mặt Viên thị vừa lo lắng vừa khó xử, nhìn cung nữ bên cạnh Vương phi lại nhìn nhị thẩm Trần gia, cuối cùng nhìn về phía Thi Uyển, gần như khuyên nhủ mà rằng "Muội muội, nếu không muội ngẫm lại xem trâm kia ở đâu rồi? Trâm của Vương phi mất ở trong phòng ta, nếu không tìm thấy thì ta phải làm sao bây giờ?"
Ý này nghĩa là, ngay cả Viên gia tỷ tỷ cũng cảm thấy mình đã lấy trâm vàng đi sao?
Thi Uyển trong lòng lạnh lùng, âm u nói "Nhưng ta quả thật không biết, các ngươi có từng hỏi qua mấy phu nhân khác hoặc là nha hoàn chưa?"
“Người ngươi nói là Triệu phu nhân đi rửa tay sau ngươi sao? Nhà mẹ đẻ của nàng ta mở tiệm vàng, Tường Thụy các trên đường Hưng Khánh chính là của nhà mẹ đẻ nàng ta mở. Về phần Lý phu nhân, nàng ta là dòng dõi thư hương sau Triệu quận Lý thị, nếu thấy được nhất định sẽ nói.” Nhị thẩm Trần gia nói.
Thi Uyển không nói gì.
Nàng chính là loại nhà mẹ đẻ nghèo nàn, ăn mặc hủ lậu, là người cần đi trộm một cây trâm vàng nhất.
Nhưng nàng không hề.
Tất cả mọi người đều dùng một loại ánh mắt tra hỏi hoặc là chất vấn nhìn nàng, Thi Uyển bị dồn vào đường cùng không biết nên làm cái gì cho phải.


⬅ Trước Tiếp ➡