Chương 19
Lúc này Viên thị đặt một đĩa điểm tâm trước mặt nàng, nói "Tiệc rượu có thể một lát nữa mới bát đầu, muội muội dùng chút điểm tâm trước đi.”
Lúc này nha hoàn phía sau Viên thị nhắc nhở "Bên kia có chậu nước có thể rửa tay, hoặc là ta thay phu nhân bưng tới.”
Thi Uyển và Lục Lân vừa đi ngang qua, lòng bàn tay gần như đổ mồ hôi, thế là nàng bèn đứng dậy nói "Không cần đâu, để ta tự đi." Nói xong, nha hoàn dẫn nàng đi rửa tay, lại trở về nếm chút điểm tâm sau đó cùng các phu nhân ngồi cùng một chỗ nói đùa.
Đương nhiên nàng nói rất ít, chủ yếu chỉ lắng nghe. Nàng còn nhớ rõ kế hoạch của mình trước khi ra ngoài, nói ít nghe nhiều, để tránh đắc tội với người khác hoặc là mất mặt bởi vì không quen thuộc.
Nhị thẩm Trần gia kia cũng ở bên trong, nhưng ngồi một lúc đã đi, nghe ý tứ trong lời nói của các nàng, dường như vị nhị thẩm này giúp bà bà xử lý chuyện hậu viện nên sự vụ bận rộn, ngôn hành cử chỉ của bà ta cũng mang theo vài phần uy nghiêm nói một không nói hai.
Bà ta chỉ nói vài câu với Thi Uyển, nhưng thái độ cũng bình thường, cũng không khó xử và cay nghiệt như Thi Uyển tưởng tượng.
Thi Uyển âm thầm cảm thấy, hôm nay vui vẻ hơn mình tưởng.
Chỉ chốc lát sau, tiểu thiên kim đầy tháng được bế ra ngoài, Thi Uyển đưa con thỏ ngọc kia ra, vài nữ khách khác đi đến thiên sảnh, Thi Uyển cũng không ngồi lâu mà đi cùng mấy nữ khách.
Đến thiên sảnh, không gặp được người nàng quen biết, cũng không có ai thay nàng giới thiệu, nàng bèn an tĩnh ngồi ở vị trí nha hoàn sắp xếp chờ tiệc rượu bắt đầụ
Nhưng đến thời gian, thiên sảnh bên này có thể nhìn thấy có người đưa đồ ăn đến nam khách bên kia, nữ khách bên này lại chậm chạp không có động tĩnh.
Thiên sảnh bắt đầu xì xào bàn tán, Thi Uyển đang cảm thấy kỳ quái, nhị thẩm Trần gia cười tới bên cạnh nàng, khom lưng nhẹ giọng nói với nàng "Lục thiếu phu nhân, ta có chuyện muốn nói với người, người đi theo ta một chút.”
Thi Uyển cảm thấy trong lòng ngoài ý muốn không biết có chuyện gì, nhưng nghe xong lời này vội vàng đứng dậy, theo bà ta ra khỏi thiên sảnh.
Đến một góc mái hiên bên ngoài sảnh, sắc mặt nhị thẩm Trần gia hòa nhã nói "Lục thiếu phu nhân, An Bình vương phi mất một cây trâm vàng, người có từng thấy qua nàng để ở đâu không?"
Thi Uyển ngạc nhiên, nghi hoặc lắc đầu "Ta không biết... trâm vàng của Vương phi rơi trong phòng Viên tỷ tỷ sao?”
“Đúng vậy, đây chính là món đồ An Bình vương bỏ ra một số tiền lớn đặt làm cho Vương phi, Vương phi yêu thích vô cùng, biết được việc này làm chúng ta lo lắng." Nhị thẩm Trần gia nói.
Thi Uyển nghiêm túc nói "Nhưng ta quả thật không biết, ta thấy Vương phi vẫn ngồi ngay ngắn, cũng không đi nơi khác, nếu không hãy tìm ở lân cận xem sao?"
Nàng cẩn thận hồi tưởng lại, chỉ nhớ trên đầu Vương phi có một cây trâm phượng màu lam cực lớn, có vô số cây trâm nhỏ khác, thật sự không nhớ rõ cây trâm vàng nào, cũng không biết có hình dạng ra sao.
Vốn tưởng rằng nhị thẩm Trần gia chỉ vì không thấy trâm vàng của vương phi nên trong lòng khẩn trương, tìm người hỏi khắp nơi, không ngờ mãi lúc này nàng ta vẫn không rời đi như cũ mà tiếp tục hỏi nàng "Ngươi ngẫm lại xem, lúc vương phi đi rửa tay quên ở trước gương, nàng từng soi gương ở nơi đó.”