Chương 18
Trần Thế Doãn vội vàng nói "Hổ thẹn hổ thẹn, Tử Vi và phu nhân có thể tới thật sự khiến ta vui mừng.”
Hắn và Lục Lân ở Tập Hiền viện là ngang cấp, nhưng thái độ lại cực kỳ cung kính, khách khí hơn nữa cũng có chút nịnh nọt giống như đối với cấp trên, có thể tưởng tượng được, trong lòng hắn, mình và Lục Lân cũng không phải ngang cấp.
Một lát sau, hai người được mời vào trong viện, Lục Lân được người dẫn đến chính sảnh, Thi Uyển đến hậu viện.
Nàng nói với ma ma đang dẫn mình đi "Làm phiền ma ma dẫn ta đi thăm Thiếu phu nhân và tiểu tiểu thư.”
Ma ma thấy nàng nói chuyện dịu dàng khách khí, lập tức nói "Phu nhân có lòng rồi, theo ta qua bên này đi.”
Nàng theo ma ma đi về phía sau viện, đến một chỗ viện phía tây đã nghe được tiếng cười nói bên trong, ma ma dẫn nàng đi vào nói "Ở chỗ này, tiểu tiểu thư vừa mới tỉnh, không biết lúc này đã ngủ chưa.”
Dứt lời đã tới chính phòng, ma ma bèn nói "Thiếu phu nhân, phu nhân của Lục nhị công tử tới, đặc biệt đến thăm người và tỷ nhi đây ạ.”
Trong phòng vốn có sáu bảy người đang nói đùa, nghe nói thế, toàn bộ đều quay đầu lại đây nhìn về phía Thi Uyển.
Người trong kinh đều biết Lục công tử xuất chúng khó có được người thứ hai bất đắc dĩ cưới một nữ nhân quê mùa, nhưng lại ít người gặp qua nàng, lúc này chợt nghe được không khỏi nhao nhao ném ánh mắt đánh giá về phía nàng.
Sáu bảy người đánh giá mình đều mặc cẩm phục hoa lệ, đeo đầy châu báu khiến Thi Uyển càng lộ ra vẻ giản đơn, nàng cố gắng vứt bỏ nội tâm mẫn cảm cùng tự ti của mình, cố gắng thản nhiên đối mặt với vô số ánh mắt đó.
Một người bên trong lập tức đứng dậy nói "Thì ra là phu nhân của tiểu Lục, đã sớm nghe nói qua muội muội nhưng vẫn chưa từng gặp qua, hôm nay thấy được quả nhiên trời sinh lệ chất, như hoa như ngọc.
Thi Uyển biết nàng ta chính là phu nhân Viên thị của Trần đại nhân, cười khẽ khàng nói "Tỷ tỷ khen quá lời rồi, tỷ tỷ mới là hoa nhường nguyệt thẹn, ung dung quý phái, hiện giờ nhi nữ song toàn là người có phúc khí nhất.”
Nụ cười trên mặt Viên thị lập tức lại sâu thêm vài phần, kéo tay nàng cười rộ lên "Ôi, muội muội nói chuyện thật dễ nghe, mau tới đây ngồi bên này." Nói xong kéo nàng vào bên trong ngồi.
Sau đó lại giới thiệu cho nàng thân phận sáu bảy vị phu nhân bên trong, một người trong đó là An Bình vương phi, là người có thân phận tôn quý nhất bên trong. Thi Uyển hành lễ với nàng ta. An Bình vương phi cười với nàng "Nữ tử phía nam này thật đúng là nước trong sinh phù dung, xinh đẹp động lòng người. Ở đây ai nấy thừa dịp chúc mừng nương tử của lão tứ mà thuận tiện tụ tập một chốc nên không cần khách khí, ngươi mau ngồi đi.”
Thi Uyển thấy thái độ hòa nhã của Vương phi, các phu nhân bên cạnh cũng tươi cười dịu dàng, lập tức biết mình không phạm sai lầm, trong lòng không khỏi trầm tĩnh lại, cảm thấy vui vẻ lại tự hào.
Cố gắng lâu như vậy, cho đến hôm nay nàng rốt cục có thể chính mình gặp những quý nhân này, không gây cười, không làm mất thể diện của Lục gia.
Dường như nàng đã chậm rãi đi vào thế giới của Lục Lân, có thể cùng hắn vai sóng vai đứng chung một chỗ.