Chương 17
Chỉ là, bởi vì ở chỗ hắn có nhiều đồ có thể lựa chọn nên có thể lấy được đồ ngọc lớn hơn, tinh xảo hơn.
Lục Lân cúi đầu xem sách nên vẫn chưa nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ cùng dây chuyền thỏ ngọc trong tay nàng, mà nàng nhìn hắn một lúc lâu, không muốn quấy rầy đến hắn bèn yên lặng thu dây chuyền lại, một mình nuốt xuống vui mừng tràn đầy, trong lòng ngọt ngào giống như vừa uống một bình mật lớn.
Hắn đang đọc sách, nàng đang lặng lẽ nhìn hắn.
Hôm nay chỉ coi là nửa ngày nắng, mặt trời lúc thì mọc, lúc thì bị che trong tầng mây, mà bốn phía xe ngựa đều dùng màn che che lại, khi tầng mây che khuất mặt trời, bên trong xe ngựa sẽ hơi tối tăm, chỉ có rèm bên cạnh xe ngựa bị gió vén lên mới có thể lại sáng hơn đôi chút.
Nàng lo lắng ánh mắt hắn sẽ mỏi bèn đưa tay nắm chặt rèm xe khi gió thổi lên lần nữa, giả vờ nhìn ra ngoài xe, thật ra là để chỗ hắn sáng hơn một chút.
Quả nhiên, Lục Lân nhìn rồi nhìn, dần dần không còn để sách đến gần như vậy nữa.
Sách hắn đang đọc tên là “Hà Phòng Thông Nghị”, Thi Uyển suy nghĩ thật lâu, cảm thấy đây đại khái là một bộ sách liên quan đến thủy lợi.
Nàng vốn chỉ biết mấy chữ bình thường, cùng với đa số tên thuốc, tên bệnh, sau đó gả cho hắn, biết hắn là danh môn công tử có tài học bậc nhất trong kinh thành, mình cùng hắn khác nhau khá xa bèn liều mạng học chữ, đọc sách, vài năm qua nàng đã biết được rất nhiều chữ, đọc “Kinh Thi”, “Luận Ngữ”, “Sử Ký” những thứ nghe nói mỗi người đọc sách đều biết, còn thử học viết mấy bài thơ, tuy rằng chính nàng biết trình độ mình rất kém cỏi, nhưng tóm lại cũng tốt hơn một chút so với trước kia.
Nhưng cho dù nàng đọc những sách này, vẫn không hiểu rõ quyển sách hắn đang xem này... Chỉ có điều nàng đoán, trong lòng hắn nhất định ôm ấp chí lớn, muốn chân chính làm một ít chuyện vì xã tắc, làm một ít chuyện vì dân chúng như Đại Vũ trong truyền thuyết vậy, nếu không rõ ràng viết chút sách luận các loại văn chương là tốt rồi, vì sao còn muốn đọc loại sách như trị thủy thư chứ?
Phu quân của nàng, sau này nhất định sẽ là tể phụ của một quốc gia, như Vương tướng công, như cha chồng vậy
Ánh mặt trời ở ngoài xe ngựa nhưng Thi Uyển lại cảm thấy, ánh mặt trời đang ở ngay bên cạnh mình.
Xe ngựa dừng lại trước cửa Trần phủ.
Thi Uyển vốn biết rất ít về Trần phủ, hôm qua mới tìm người hỏi thăm một phen, sau khi nghe ngóng mới biết được phu nhân nhị phòng Trần gia, chính là biểu tỷ của Vương Khanh Nhược.
Mà phu nhân sinh ra thiên kim lại là con dâu của tam phòng, gọi nhị phòng phu nhân là thẩm thẩm.
Thi Uyển nghĩ, chính mình nên cẩn thận lời nói việc làm, nghe nhiều nói ít, không cần nổi bật giữa quý phu nhân chỉ cần không phạm sai lầm là tốt rồi.
Nàng và Lục Lân mới từ trên xe ngựa bước xuống, lập tức có người đến đón, ân cần nói "Tử Vi cuối cùng cũng đến rồi, ta còn sợ ngươi bận rộn chuyện Đức Xuân cung không có thời gian nữa cơ "
Nghe được lời này, hiển nhiên người này chính là chủ nhân hỉ sự hôm nay, Trần Thế Doãn.
Lục Lân trả lời "Bận rộn hơn nữa cũng không thể làm lỡ đại hỉ của thiên kim nhà ngươi." Nói xong, bảo Lục Ỷ dâng lễ vật lên.