Gả Vào Cao Môn
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

Vì thế nàng hiểu được ý của hắn Người khác là người khác, mình là mình, tại sao chuyện của mình lại liên quan đến người khác?
Nhưng hắn cũng không biết giữa chị em dâu sẽ có so sánh, người bên ngoài cũng sẽ bởi vậy mà càng xem thường nàng.
Chần chừ nửa ngày, cuối cùng nàng cũng nhận sai "Là ta suy nghĩ không chu toàn, vậy ta đi thay y phục được chứ?"
Dứt lời vội vàng đứng dậy đi xuống.
Lục Lân nhìn bóng dáng nàng muốn nói lại thôi, cuối cùng im lặng thở dài.
Thi Uyển trở về phòng thay y phục màu vàng nhạt, vừa muốn đi lại phát hiện kim dộ dao trong gương của mình không phù hợp với y phục nên vội vàng tháo xuống, thay thành trâm ngọc bình thường.
Trâm ngọc kia thật ra có vẻ đơn giản, nhưng nàng sợ Lục Lân chờ mất kiên nhẫn nên không lề mề nữa, cài trâm ngọc xong rồi lại chạy ra cửa.
Lên xe ngựa, Lục Lân chỉ nhìn nàng một cái mà không nói gì.
Nhưng chỉ liếc mắt một cái, Thi Uyển biết ngay hắn cũng không hài lòng với bộ y phục này.
Có lẽ là quá giản dị rồi nhỉ...
Nàng muốn giải thích nàng chỉ có hai bộ y phục này có thể chọn, nhưng hắn không hỏi nên nàng không biết mở miệng như thế nào.
Xe ngựa khởi hành, bên trong xe an tĩnh bởi vì hai người đều trầm mặc.
Lục Lân cúi đầu đọc sách, nàng cúi đầu nhìn tay mình, thỉnh thoảng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn.
Tay của hắn thon dài mà trắng nõn, đặt ở trên cuốn sách thư màu xanh càng bắt mắt như tranh vẽ.
Mặt hắn so với tay của hắn càng trắng hơn, mắt như sao sáng, sóng mũi cao cao, mỗi một tấc trên mặt gần như đều trưởng thành theo "mặt như quan ngọc", "Phong thần tuấn lãng" trên sách, duy chỉ có đôi lông mày kiếm kia làm cho khuôn mặt ôn nhuận này tăng thêm vài phần sắc bén.
Có vẻ như vì ngồi quá lâu nên hắn thay đổi tư thế, trong lúc lơ đãng, đầu gối hướng bên này nhiều hơn vài tấc, có thể chạm tới đầu gối của nàng.
Hắn hồn nhiên không phát giác ra, mà hô hấp nàng không khỏi trì trệ, lại nhìn hắn không nhịn được nắm chặt nắm tay.
Khoảng cách gần như vậy, không gian nhỏ hẹp như vậy, khiến nàng khẩn trương, luống cuống mà vui mừng.
Cho đến khi nàng đột nhiên nhớ tới còn có chuyện.
Nàng cẩn thận nhìn hắn, sau đó vừa lấy một mặt dây chuyền ra vừa nhẹ giọng hỏi "Ta không biết đi thăm vị phu nhân kia nên tặng lễ vật gì, nên đã chuẩn bị một mặt dây chuyền nhỏ, không biết có thích hợp hay không, chàng nhìn xem..."
“Không cần, lễ vật ta đã bảo Lục Ỷ chuẩn bị xong, ở ngay bên cạnh cô." Lục Lân nhìn quyển sách trên tay thuận miệng nói.
Thi Uyển quay đầu mới nhìn thấy trong xe ngựa đã đặt hai hộp quà, một hộp lớn hơn một chút, hẳn là đại lễ hắn muốn dâng lên, một hộp nhỏ hơn đôi chút, có lẽ là tặng cho thiên kim mới sinh của đồng liêụ
Nàng đưa tay mở hộp quà nhỏ ra, phát hiện đó là một con thỏ ngọc tinh xảo.
Trong nháy mắt, nàng vừa mừng vừa sợ, gần như muốn kêu lên Món đồ mình chuẩn bị giống hệt với món đồ hắn chuẩn bị
Năm nay là năm thỏ nên tiểu thiên kim kia cầm tinh con thỏ kia, mà một nhà kia cũng là hạng thanh liêm, phong nhã, thế nên đương nhiên sẽ không thích vàng bạc các loại, nàng thấy bên người có một mặt dây chuyền thỏ ngọc bèn cầm đi chuẩn bị tặng cho tiểu thiên kim kia, không ngờ Lục Lân cũng cầm một con thỏ ngọc.


⬅ Trước Tiếp ➡