Gả Vào Cao Môn
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng không có của hồi môn phong phú như đại tẩu và em dâu, trước đó sau khi gia gia qua đời, tiền bán gia sản và tiền hàng tháng của Lục gia căn bản không mua nổi xiêm y đắt tiền của nhà quyền quý quan lại, tất cả đều dựa vào Lục gia phát cho, mà trong nhà mỗi khi có vải vóc, xiêm y mùa mới, hạ nhân đều đưa đến chỗ đại tẩu và em dâu trước để cho các nàng chọn, chọn thừa lại mới đưa đến chỗ mình, kiểu dáng đương nhiên đều là những bộ các nàng ta chướng mắt.
Do dự rất lâu, cuối cùng nàng cũng chọn bộ màu đỏ thẫm kia.
Tuy là hơi hoa lệ nhưng nàng xuất thân quá kém, nếu lại ăn mặc nhạt nhẽo, người khác sẽ không nói nàng thanh lịch mà chỉ biết nói nàng keo kiệt.
Nàng sợ nhất là người khác dùng ánh mắt đồng tình và tiếc hận nhìn Lục Lân ở trước mặt nàng, cho nên nếu có thể, nàng cũng hy vọng có người nói bọn họ xứng đôi.
Mặc vào xong xuôi, không lâu sau Hồng Ngọc đã tới nói "Thiếu phu nhân, Lục Ỷ tới nói nhị công tử đang chờ người.”
Thi Uyển trong lòng mừng rỡ, lập tức sửa sang lại xiêm y, bước chân nhẹ nhàng vượt qua ngưỡng cửa, đợi khi nhớ tới bộ dáng quý phụ nhân trong kinh mới vội vàng thả chậm động tác, bước liên tục vào trong viện.
Không tự chủ được, sờ sờ kim bộ dao trên đầụ
Nàng ở Lục gia luôn luôn khiêm tốn mộc mạc, thứ nhất là thói quen, thứ hai là sợ đoạt danh tiếng của đại tẩu cùng em dâu khiến cho các nàng mất hứng. Nhưng mặc dù như thế cũng thường có vú nương khen nàng đẹp, nàng không biết, nàng như thế nào trong lòng Lục Lân.
Ra khỏi viện, chỉ thấy một mình Lục Ỷ.
Lục Ỷ khẽ cười nói "Thiếu phu nhân, nhị công tử đã ở ngoài cửa, ta cùng người đi ra ngoài.”
Thi Uyển "Ừ" một tiếng, không để cho mình lộ ra một phần thất vọng nào.
Nàng vốn cho rằng Lục Lân sẽ tới đây chờ nàng, nhưng lại nghĩ, đúng là mình đã suy nghĩ nhiều rồi, từ trước đến nay Lục Lân luôn là người trong trẻo lạnh lùng, đối với ai cũng sẽ không tỉ mỉ và thân thiết như vậy… đương nhiên, ngoại trừ Vương gia, nhưng dù sao đó cũng là ân sư của hắn...
Trong đầu hồi tưởng lại rất nhiều chuyện lộn xộn, đợi đến khi ra khỏi cửa lớn đã thấy ngoài cửa xe ngựa treo đèn lồng của Lục phủ dừng lại, bên ngoài xe không thấy người của Lục Lân đâu, có thể thấy được hắn đã ở trong xe ngựa.
Nàng thu hồi tâm tư, chậm rãi đi tới dưới xe ngựa.
Lục Ỷ vén rèm xe lên, quả nhiên Lục Lân đã ngồi ở bên trong.
Nàng lập tức hạ ánh mắt, được Cẩm Tâm đỡ lên, ngay cả hô hấp cũng cố gắng duy trì bình tĩnh, chậm rãi tiến vào xe ngựa cẩn thận ngồi xuống một đầu của xe ngựa, dịu dàng nói "Phu quân."
Lục Lân ở trong xe ngựa đọc sách.
Một thân áo bào cổ tròn màu xanh nhạt, trên tóc buộc ngọc quan trắng bạc, cả người thanh nhã như trăng sáng bên mây, không cần có nhiều trang sức đã khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Hắn không trả lời ngay, cách một lát mới ngẩng đầu lên không khỏi nhíu mày.
"Cô có nhớ, gia gia mới qua đời hai năm, ăn mặc hoa lệ như vậy có phải quá nóng vội rồi không?" Hắn nhìn nàng hỏi.
Thi Uyển vừa nhấc mắt lên đã thấy trong mắt hắn không vui, không khỏi căng thẳng, vội vàng nói "Ta thấy đại tẩu lần trước cũng…”
Lời còn chưa dứt, nàng đã nhìn ra hắn càng không vui.


⬅ Trước Tiếp ➡