Gả Vào Cao Môn
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng chỉ ước gì có thể đi giải thích với Lục Lân, lúc trước mình không biết chuyện Vương cô nương bị từ hôn nên mới không giữ mồm giữ miệng như thế.
Nhưng có lẽ Lục Lân đã đi ra ngoài, hơn nữa chuyện nhắc lại như vậy hiển nhiên chỉ làm hắn không vui.
Nhưng nàng thật sự không biết...
Ý thức được Trương thị còn ở bên cạnh, nàng phục hồi tinh thần vội vàng nói "Thì ra là như vậy, ta cũng mới biết được, đa tạ thẩm đã nói cho ta biết những chuyện này.”
Trương thị biết chuyện của Lục Lân và Vương gia cô nương, cũng biết tình cảnh xấu hổ của Thi Uyển, thế nên bà ấy cũng không tiện nói gì, muốn nói lại thôi ngồi một lát mới rời đi.
Thi Uyển ngồi trong phòng nghĩ đi nghĩ lại, rốt cục ý thức được chính mình không có cách nào giải thích, cách duy nhất chính là ngày mai cùng hắn đi ra ngoài, tìm cơ hội làm rõ.
Nhưng đầu óc nàng mỗi lần gặp hắn đều quên hết, một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời, thật sự có thể làm sáng tỏ sao?
Nàng chán nản thở dài.
Nhưng giây lát sau, nàng lại không ngừng vui mừng, nhịn không được nhếch khóe môi, vì hắn đã để nàng ngày mai cùng hắn đi tham gia hỉ yến của đồng liêụ
Nàng rất ít khi có cơ hội như vậy, nàng mới gả vào Lục gia không có kiến thức gì, lễ nghi gì cũng không hiểu, bà bà cũng biết cho nên cũng không dẫn nàng ra ngoài.
Bà bà thích nhất là dẫn đại tẩu đi, nàng ta là khuê tú danh môn, mỗi lời nói cử chỉ luôn đúng mực thể hiện phong thái của Lục gia.
Về sau Lục gia giữ đạo hiếu không đi hỉ yến, đương nhiên lại càng không đi ra ngoài.
Về sau nữa, thời gian giữ hiếu qua đi nhưng vẫn để cho đại tẩu ra ngoài, thỉnh thoảng cũng sẽ sắp xếp em dâu ra ngoài, mà nàng vẫn luôn ở hậu viện, chỉ vào nguyên tiêu năm ngoái mới ra ngoài xem đèn, đầu năm đi thắp hương cùng bà bà.
Cơ hội ra ngoài như vậy, đối với nàng mà nói đã ít lại càng thêm ít, huống chi còn cùng Lục Lân đi ra ngoài, đây là cơ hội nàng chưa bao giờ có được.
Nàng lúc này tựa như một đứa trẻ chờ đón năm mới.
Hôm sau nàng dậy thật sớm, ăn mặc cẩn thận, nhưng nhìn hai bộ xiêm y trước mặt lại gặp khó khăn.
Một bộ là một thân thâm y màu đỏ thẫm thêu mẫu đơn cùng tay áo rộng, kiều diễm tươi đẹp đến cực điểm, trông cực kỳ đẹp mắt. Một bộ là một thân thâm y màu trắng cùng tay áo màu vàng nhạt trông quá giản dị, nàng sợ mặc ra ngoài sẽ làm mất thân phận của Lục Lân.
Thâm Y 深衣 lại là loại trang phục có phần thượng y gọi là “y”衣 và hạ y gọi “thường”裳 khâu lại với nhau thành một mảnh liền.
Những y phục khác lại càng không thích hợp, hoặc là quá cũ, hoặc là trang phục thường ngày không thể mặc ra ngoài, chỉ có một bộ váy Thục Cẩm màu đinh hương này không hoa lệ khoa trương đến vậy nhưng lại dịu dàng thanh tú, là bộ nàng thích nhất, nhưng lần trước mặc ra bị Miên Nhi ném bùn vào trong lúc chơi đùa, bùn ấy giặt tẩy rất lâu cũng không giặt sạch, bộ xiêm y kia cứ thế mà không thể mặc nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡