Chương 13
Trương thị vội vàng nói "Phu nhân ăn không hết có thể chia cho người bên cạnh ăn cũng được, dưa lưới này ngọt cực kỳ, đều chọn quả ngon tới đây cho phu nhân đấy.”
Thi Uyển biết ý tốt của bà ấy nên không từ chối nữa, nhận lấy dưa lưới, hỏi bà ấy "Thẩm tới có chuyện gì sao?”
Trương thị vội vàng nói "Gần đây luôn đau đầu không ngủ được, lại muốn tìm phu nhân xem giúp ta.”
Thi Uyển quen biết bà ta vào hai năm trước, nàng ngoài ý muốn thấy Trương thị muốn nhảy giếng. Nàng ngăn bà ấy lại, hỏi đi hỏi lại mới biết Trương thị sinh bệnh xấu hổ không dám mở miệng, lại ngẫu nhiên nghe nói loại bệnh này là bệnh bẩn, chỉ có kỹ nữ mới có thể mắc phải, mà bà ấy lại tái giá, nếu bệnh bẩn bị người ta phát hiện thì thà chết đi cho xong.
Khi Thi Uyển ở chung với gia gia mà gặp được nữ bệnh nhân, gia gia sẽ bắt mạch còn Thi Uyển đi hỏi bệnh trạng của nữ bệnh nhân, kiểm tra bệnh tình, cho nên Thi Uyển biết nhiều hơn về phụ khoa hơn những khoa khác đôi chút, nghe xong bệnh tình của Trương thị đã biết là chuyện gì, nàng bèn kê đơn thuốc dặn dò chút công việc cần chú ý, để bà ấy trở về uống thuốc, dặn dò chẳng qua tất cả nữ nhân đều có thể sinh bệnh, uống thuốc là tốt rồi không có gì ghê gớm cả.
Ai cũng không muốn chết, Trương thị nửa tin nửa ngờ trở về, cách mấy ngày mặt mày toả sáng, đặc biệt đến cảm tạ nàng, từ đó đã đối xử với nàng như thần y.
Nhưng bệnh của Trương thị là bệnh ẩn, Thi Uyển hiện giờ là thiếu phu nhân của Lục gia thân phận tôn quý, theo lý mà nói không liên quan gì đến thầy thuốc, cho nên việc này chỉ có hai người các nàng biết, cũng ăn ý chưa từng truyền ra ngoài.
Chỉ có điều nếu Trương thị có không thoải mái cũng sẽ tới hỏi nàng trước.
Thi Uyển bắt mạch cho bà ấy xong rất nhanh đã kê đơn thuốc, sau đó nói "Nguyên nhân bệnh là do tâm bệnh của thẩm, thuốc chỉ là phụ trợ, quan trọng nhất vẫn phải bình tĩnh, nếu không cho dù là kim đan tiên dược cũng vô dụng thôi.”
Trương thị thở dài ủ ê gật gật đầụ
Lúc này bà ấy đột nhiên nhớ tới một chuyện, nói "Đúng rồi phu nhân, hôm qua ta có nghe nói một chuyện.”
Thi Uyển giương mắt nhìn bà ấy, bà ấy bèn ghé sát lại gần nói "Cô nương nhà Vương tướng công không phải đã hứa gả cho quận hầu phủ sao, bọn họ nói, hai ngày trước, quận hầu phủ kia đã từ hôn, mấy ngày nay bên ngoài đã loan truyền khắp cả rồi, Vương cô nương mất thể diện quá lớn, nếu da mặt mỏng phỏng chừng cũng muốn nghĩ quẩn rồi.”
Thi Uyển sửng sốt, không dám tin nói "Bị... từ hôn?”
Trương thị khẳng định gật đầu "Đúng vậy, ta nghe được rõ ràng, không phải nói Vương tướng công bị bãi quan sao, đoán chừng cũng bị từ hôn vì việc này, quận hầu phủ này cũng thật sự có thể làm ra chuyện như thế.”
Thi Uyển kinh ngạc nói không ra lời.
Nàng rốt cuộc cũng hiểu vì sao Lục Lân lại đột nhiên trở về, vội vã chạy tới Vương gia.
Rốt cục cũng hiểu được, mình đã nói gì không nên nói.
Hắn đến Vương gia là bởi vì Vương cô nương bị từ hôn.
Mà nàng lại ở trước mặt hắn nhắc tới quận hầu phủ, nói cái gì nếu quận hầu phủ nguyện ý giúp đỡ thì tốt rồi... Có lẽ hắn cực kỳ khinh bỉ quận hầu phủ, làm sao bằng lòng nghe những thứ này?