Chương 12
"Ngày mai có một bữa tiệc mừng, là tiệc đầy tháng của thiên kim của đồng liêu trong Tập Hiền viện, nếu cô rảnh rỗi thì cùng ta qua đó, có thể vào nội trạch thăm phu nhân và con mới sinh của hắn."
Thi Uyển vui mừng quá đỗi, vất vả mới thu lại cảm xúc nghiêm mặt nói "Được.”
Lục Lân không nói gì nữa, tiếp tục đi về phía trước, Thi Uyển lại có được vài phần dũng khí, hỏi hắn "Thân thể Vương tướng công có khỏe không?”
Nàng biết Lục Lân kính yêu Vương thừa tướng, lúc này quan tâm Vương gia có lẽ có thể khiến hắn cảm thấy mình hiền lành rộng lượng.
Lục Lân lạnh nhạt nói "Cũng coi như an khang.”
Ngoài miệng nói như vậy nhưng sắc mặt rõ ràng ngưng trọng, Thi Uyển đoán Vương gia không khỏe lắm.
Nàng thấp giọng nói "Trường Bình quận Hầu phủ là tông thất, nếu có thể ra mặt giúp Vương gia thì tốt rồi.”
Vương Khanh Nhược đến năm hai mươi mốt tuổi vẫn chưa gả, năm ngoái rốt cục cũng đính hôn với tam công tử Trường Bình quận Hầu phủ. Nàng nói lời này cũng là thật lòng, nàng hy vọng Vương Khanh Nhược có thể tốt đẹp, cũng hy vọng Vương gia có thể tốt lên, như vậy Lục Lân sẽ không cần phải quá lo lắng cho lão sư.
Không ngờ Lục Lân lại nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt u ám không rõ, lạnh lùng nói "Lo chuyện của mình cho tốt, bớt tốn tâm tư suy nghĩ đến những thứ khác đi.”
Nói xong lập tức đi về phía tiền viện.
Thi Uyển đương nhiên có thể cảm giác được mình chọc giận hắn, vừa rồi thật ra hắn đã mất hứng.
Nhưng nàng không biết vì sao, là nàng không nên nhắc tới Vương gia sao? Hay không nên nhắc tới Trường Bình quận Hầu phủ?
Hoặc có lẽ là hắn cảm thấy, nàng cố ý nhắc nhở hắn, châm chọc hắn, ám chỉ Vương Khanh Nhược đã đính hôn, sẽ gả đến Trường Bình quận Hầu phủ, để hắn ít ôm ảo tưởng lại?
Nhất định là như vậy, nhưng lúc ấy nàng thật sự không nghĩ tới những thứ này, từ trước đến nay nàng không giỏi nói chuyện, người khác nói ba câu ném đá giấu tay, nàng mới suy nghĩ cẩn thận câu đầu tiên có ý gì, nàng làm sao có tâm cơ đi ám chỉ những thứ này với hắn chứ?
Nàng nhìn bóng lưng hắn đi xa mà đau lòng, rõ ràng cơ hội tốt như vậy, chỉ có cơ hội lần này... nàng lại chọc hắn tức giận.
Nàng cúi đầu ủ rũ trở lại Sơ Đồng viện, Hồng Ngọc nói với nàng "Chu thẩm đã đến rồi.”
Thi Uyển gật đầu đi vào trong phòng.
Chu gia thẩm là thê tử của người hầu Lục gia Chu Thiết Vượng ở tiền viện, họ Trương, bà là quả phụ tái giá, người cũng rất thành thật, ở Lục gia không được coi trọng lắm, từng nhận được ân huệ của Thi Uyển cho nên thỉnh thoảng sẽ tới chỗ nàng.
Mà Thi Uyển thì sao, nàng đích thật là thiếu phu nhân của Lục gia, cũng là một thiếu phu nhân không ai để ý, nên có người sẵn lòng gần gũi với nàng, nàng cũng cảm thấy ấm áp, dù sao nàng cũng không ai để nói chuyện.
Trương thị thấy nàng đến vội vàng lấy ra một cái rổ, bên trong có ba bốn quả dưa lưới vừa to vừa tròn trĩnh.
“Đây là huynh đệ nhà mẹ đẻ ta đưa tới, ta thấy mới mẻ nên bèn lấy đến cho phu nhân nếm thử." Trương thị nói.
Thi Uyển cười nói "Nhiều vậy sao ta có thể ăn hết được, để lại một quả cho ta, còn lại thẩm mang về cho con ăn đi.”