Chương 11
Khi đó nàng chỉ cảm thấy, chỉ cần hai người viên phòng, người khác sẽ không nhìn nàng bằng ánh mắt đó nữa, hắn cũng sẽ không xa lánh nàng như vậy nữa, nếu nàng mang thai, bà bà cũng sẽ thích nàng một chút, tóm lại tất cả sẽ tốt lên, nàng là thê tử của hắn nhưng chỉ kém chút nữa thôi, mà nàng lại vừa vặn biết loại thuốc đó, vì vậy liền bắt tay vào làm.
Thuốc rất có hiệu quả, đêm đó Lục Lân giữ nàng lại trở thành trượng phu của nàng.
Nhưng nàng lại quá ngu xuẩn, làm việc để lại quá nhiều sơ hở, ngày hôm sau Lục Lân đã phát hiện ra thuốc trong trà.
Vẻ mặt của hắn khi đó, cả đời nàng vẫn nhớ rõ.
Khiếp sợ, khinh bỉ, tức giận... Còn có chán ghét.
Hắn nói, Lục gia là vọng tộc trăm năm, môn đệ thư hương, thứ đồ dâm uế này tuyệt đối không thể lại xuất hiện ở Lục gia, cũng xin nàng nhớ kỹ thân phận của mình, không nên lại làm ra loại chuyện thế này nữa .
Thi Uyển xấu hổ không chịu nổi, ở thôn quê giao tiếp với dược thảo nhiều, nàng chỉ cảm thấy thuốc chính là thuốc, nhưng khi đó nàng mới biết được loại thuốc này trong quý phụ nhà quyền quý đại biểu cho cái gì.
Cũng may, hắn không có nói chuyện này cho người bên ngoài biết, nàng ở trong mắt Lục gia vẫn chỉ là một thôn nữ xuất thân nghèo khổ chứ không phải nữ tử phóng đãng tự ý dùng thủ đoạn dâm tà này.
Nửa tháng sau, Lục gia gia qua đời, Hoàng thượng cho phép cha chồng giữ hiếu đại tang, vì thế Lục Dung đưa quan tài về nguyên quán an táng rồi trở về, ba huynh đệ Lục gia thì ở nhà cũ thủ hiếu một năm rồi trở lại kinh thành.
Bởi vì cha mẹ chồng còn ở kinh thành, ba con dâu Lục gia cũng ở lại kinh thành không về nguyên quán.
Thành hôn gần ba năm, nàng cùng phu quân ở chung ít chia ly nhiều, ngoại trừ một lần nàng chẳng biết xấu hổ bỏ thuốc kia cũng không còn bất kỳ gần gũi nào khác.
Nàng nghĩ, có lẽ hắn vẫn còn tức giận, nhưng nàng thề tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy nữa.
Lục Lân nói chuyện với mẫu thân một lát rồi đứng dậy rời đi.
Lục phu nhân nói "Hôm nay ta còn muốn dâng hương cho Bồ Tát, thê tử lão nhị cũng trở về đi, ta muốn thanh tĩnh một lát.”
Thi Uyển trong lòng vui mừng, nhẹ giọng nói "Vâng, vậy nương tử lui ra trước.”
Sau đó nàng cùng Lục Lân đi ra ngoài.
Hắn đã trở về, cho dù chỉ có cơ hội cùng hắn đi một đường cũng có thể mang đến cho nàng niềm vui lớn lao.
Nàng không một tiếng động dùng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi học được từ phu nhân Lục gia, đi theo phía sau hắn, không dám lớn tiếng hô hấp sợ sẽ quấy nhiễu đến hắn, cũng sợ bỏ qua mỗi một động tĩnh, mỗi một hơi thở của hắn.
Nàng theo hắn ra khỏi viện của Lục phu nhân, bước vào con đường mòn bằng đá xanh.
Nàng nghĩ, nếu thời gian có thể dừng lại thì tốt rồi, cho dù cùng hắn đi như vậy cả đời nàng cũng sẽ không sợ mệt mỏi.
Nàng cúi đầu nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra lời có thể nói với hắn, sau đó suy nghĩ một chốc lại không có dũng khí mở miệng.
Sắp có thể nhìn thấy Sơ Đồng viện, nếu đi thêm chút nữa nàng sẽ không có lý do gì theo hắn nữa, mà hắn đã dừng lại ở giao lộ quay đầu lại.