Trăng sáng như nước, chiếu sáng cả núi rừng, vùng núi vào đêm thu có chút cảm giác se lạnh.
Gió đêm quất lên thân người, khiến toàn thân người ta lạnh lẽo.
Bốn sinh viên cầm đèn pin trong tay, đang tìm kiếm một bóng dáng đột nhiên biến mất giữa núi rừng Tây Tạng.
"Các cậu nói xem rốt cuộc Cố Như Vân đã xảy ra chuyện gì? Đã không giúp được gì cho chúng ta thì thôi, lại còn chạy đến đây thêm phiền cho chúng ta, Lệ Lệ cậu nói xem vì sao cậu phải kéo Cố Như Vân theo chúng ta đến nơi này leo núi dã ngoại hả?" Khâu Phân Phương cầm đèn pin, phồng má, bất mãn nói.
Lần này chuyện đến núi Tây Tạng dã ngoại, là cô ta và Tương Lệ Lệ lên kế hoạch trước khi khai giảng, hai người bọn họ nghĩ, muốn nhân cơ hội này đi chơi cùng bạn trai, nhưng lại dẫn theo một cái bóng đèn 500W thế này là sao đây?
Nghĩ đến con nhóc mập mạp chết bầm kia đến đây vội quá chẳng mang được thứ gì giúp ích, lại còn cản trở việc bọn họ leo núi, Khâu Phân Phương liền cảm thấy cơn tức trong người dâng lên, cô ta thật không hiểu tại sao Tương Lệ Lệ lại gọi con nhóc mập mạp chết bầm kia đi theo!
"Được rồi, Phân Phương em bớt tranh cãi đi."
Trình Phàm, bạn trai của Khâu Phân Phương lôi kéo cánh tay Khâu Phân Phương, cau mày nói: "Cố Như Vân sẽ không cố ý đâu, anh cảm thấy được chắc cô ấy đã xảy ra chuyện gì đó rồi, bằng không sao có thể đột nhiên biến mất tại nơi cắm trại được? Ngày hôm qua lúc chúng ta đi tìm củi lửa, tìm nguồn nước, cô ấy vẫn luôn ở trong trại chờ chúng ta về. Đêm khuya thế này chắc chắn là đã xảy ra chuyện nên mới không thấy đâu, bằng không một cô gái sao lại chạy loạn trong rừng? Không chờ chúng ta trở về?"
Bốn người bọn họ cùng Cố Như Vân đều là sinh viên năm ba khoa lâm sàng đại học Thanh Liễu, làm bạn học với nhau ba năm, Trình Phàm cũng biết tính tình Cố Như Vân, biết Cố Như Vân không phải một người không để ý đến suy nghĩ của người ngoài, thích lấy bản thân mình làm trung tâm, thích gây phiền phức cho người khác. Tuy Cố Như Vân có chút mập, trong trường học luôn bận rộn học hành, không thích nói chuyện với người khác, nhưng tính tình lại rất tốt, là một bạn học dễ ở chung.
"Trình Phàm, anh nói lời này là có ý gì? Hai cái đùi mọc ở trên người Cố Như Vân, nếu không phải cô ta tự ý rời khỏi nơi cắm trại, sao chúng ta lại không tìm thấy người được? Tại nơi rừng núi hoang vắng thế này, chẳng lẽ còn có người gặp sắc nảy lòng tham bắt cóc cô ta đi hay sao?" Khâu Phân Phương cau mày, cực kì tức giận nói.
Ánh mắt thì nhìn chằm chằm gương mặt của Trình Phàm, xét thấy biểu hiện của bạn trai mình, cô ta vẫn chưa quên lúc mới nhập học, Cố Như Vân vừa gầy lại xinh đẹp, trong khoa có rất nhiều nam sinh đều có ý với Cố Như Vân.
Trước đó vài ngày cô ta còn nghe bạn ký túc xá của Trình Phàm nhắc tới, lúc mới nhập học, hình như Trình Phàm cũng có ý với Cố Như Vân, nếu không phải sau đó chỉ một học kỳ, Cố Như Vân đã béo thành quả bóng, nặng những hơn một trăm cân. Nói không chừng hai năm trước Trình Phàm đã theo đuổi con nhóc mập mạp chết bầm kia rồi !
Trình Phàm ở trong lớp là người có thành tích học tập tốt, dáng người cao gầy lại rất đẹp trai, còn biết chơi bóng rổ, lúc trước nếu không cô ta theo đuổi, Trình Phàm nhất định không có khả năng trở thành bạn trai của cô ta.
Nghĩ đến bạn trai của mình đã từng thích Cố Như Vân, mà người bạn trai này cô ta phải cất công cực khổ mới theo đuổi được, trong lòng Khâu Phân Phương liền có chút không thoải mái.
Cô ta cảm thấy bản thân bị con nhóc mập mạp đáng chết kia đè đầu cưỡi cổ!
……………
Nội chiến
Thấy Trình Phàm vẫn cau mày, không đáp lại, Khâu Phân Phương có chút tức giận hừ lạnh nói: "Rừng núi hoang vắng như vầy, đừng nói là đêm khuya không có người bên cạnh! Cho dù thật sự có người... Cô ta béo như thế, có người muốn cướp sắc, cũng không có khả năng đi tìm cô ta đâu!"
Con nhóc mập những 100kg, ngày thường vừa đến mùa hạ nhìn cả người đều đầy mỡ, đến tiết thể dục vừa mới chạy được hai bước đã người đầy mồ hôi khó ngửi, cô ta ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào người phụ nữ kia, cho nên cũng không tin lại có đàn ông thích người phụ nữ như vậy!
Cho dù thật có đàn ông muốn cướp sắc, nhất định cũng sẽ không nhìn trúng loại mặt hàng này! Khâu Phân Phương hừ lạnh trong lòng.
"Sao em lại nói lời khó nghe thế?"
Thấy Khâu Phân Phương càng nói càng khó nghe, Trình Phàm cau mày, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn, "Mọi người tốt xấu gì cũng đều là bạn học cùng lớp, lại cùng nhau đi chơi xa, xảy ra chuyện thì phải giúp đỡ lẫn nhau chứ! Nếu em đã không muốn tìm giúp, vậy thì về trại của mình nghỉ ngơi đi, hai người đàn ông là anh và Tĩnh Kỳ đi tìm là được."
Khâu Phân Phương và Tương Lệ Lệ là bạn tốt, mà anh ta và Viên Tĩnh Kỳ cũng là bạn tốt, lúc hai đôi tình nhân rủ nhau đi chơi, trước đó anh ta cũng có nghĩ là không cần gọi theo người khác. Dù sao hai đôi tình nhân đi chơi lại xuất hiện một cái bóng đèn quả thật không tiện, nhưng nếu Cố Như Vân đã tới, vậy thì cũng phải chịu trách nhiệm với người ta, huống chi bản thân người này còn là do Tương Lệ Lệ và Khâu Phân Phương gọi tới.
Tóm lại sau khi để xảy ra chuyện, bốn người bọn họ cũng không thể về trại nghỉ ngơi, để mặc một người phụ nữ tại nơi rừng núi hoang vắng như vậy? Lúc về nhà phải ăn nói với mọi người thế nào đây?
Nghĩ đến bạn gái không hiểu chuyện như vậy, lại còn vì chuyện này mà nổi cáu với mình, Trình Phàm cũng không nhịn nổi cơn tức.
"Được rồi, được rồi, hai người các cậu cũng đừng cãi nhau về chuyện này nữa, chúng ta mau đi tìm Như Vân đi ~! Cậu ấy là một cô gái, đêm khuya ở trong rừng rậm sẽ không an toàn." Tương Lệ Lệ lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt lo lắng khuyên can: "Hiện tại sắc trời đã tối mịt, chẳng may Cố Như Vân xảy ra chút chuyện bất trắc nào đó trong núi thì phải làm sao đây ~! Chúng ta vẫn nhanh đi tìm người đi..."
"Tìm, tìm, tìm! Mấy người đều nói muốn tìm, nhưng rốt cuộc phải tìm thế nào hả? Chúng ta đã đi vòng vòng quanh núi này hai tiếng rồi! Căn bản không thấy một bóng người! Thậm chí cơm tối còn chưa được ăn!" Bụng đói réo liên tục khiến tâm trạng Khâu Phân Phương càng thêm không tốt.
"Không phải anh đã bảo em gọi điện thoại cho cục cảnh sát rồi sao? Sao bọn họ vẫn chưa tới?" Trình Phàm cau mày, nhớ tới chuyện này.
Bọn họ ôm theo củi đốt và nước tìm được, còn chưa về đến trại đã phát hiện Cố Như Vân đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa, vốn tưởng rằng đối phương chỉ thuận tiện đi quanh đâu đó một lát, nhưng không nghĩ tới chính là, đợi hơn nửa tiếng đến khi mặt trời hoàn toàn xuống núi vẫn không thấy người đâu.
Lần này quả thật khiến bọn họ bối rối rồi, kết quả là bốn người bọn họ cầm đèn pin đi quanh núi tìm người khắp nơi, nhưng này đường núi vốn khó đi, cộng thêm buổi tối sợ xảy ra chuyện không may nên không dám đi quá nhanh, bốn người đi tìm người rất khó khăn.
"Dựa vào cái gì mà em phải gọi điện thoại chứ! Cố Như Vân này chẳng những khiến em phải chạy vạy cả tối tìm người khắp nơi, lại còn muốn em phải gọi điện thoại, em không thèm gọi đâu... Ưm ưm ưm! Lệ Lệ, cậu đừng cản mình nói chuyện!" Tâm trạng của Khâu Phân Phương vốn đã không tốt, lại thêm chuyện thấy Trình Phàm quan tâm Cố Như Vân như vậy, nhất thời lửa giận bùng lên trong lòng, miệng nói không có chừng mực, nhưng không đợi cô ta nói xong, Tương Lệ Lệ bên cạnh đã bịt kín miệng cô ta lại.
…………
Cậu ta thật không có trách nhiệm
Tương Lệ Lệ mang theo vẻ mặt áy náy nhìn về phía Trình Phàm nói: "Trình Phàm, cậu đừng để ý mấy lời này của Phân Phương... Trước đó bọn mình có gọi điện thoại cho cục cảnh sát, nhưng người của cục cảnh sát nói ít nhất phải mất tích 24 tiếng đồng hồ mới có thể lập án, bọn mình có gọi điện thoại đến, đối phương cũng chỉ bảo chúng ta cứ đi tìm người trước, nhìn xem có thể tìm được người hay không? Nếu không tìm thấy, chờ sau 24 giờ, bọn họ sẽ phái người đến..."
"Àizzz, mình chỉ sợ trong 24 giờ này, lỡ chẳng may Như Vân xảy ra chuyện gì thì không ổn rồi, cậu ấy cũng là một nữ sinh, đêm khuya thế này sao lại chạy loạn trong rừng chứ?" Tương Lệ Lệ nói xong, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn càng thêm vẻ lo âu phiền muộn.
Ở trong trường học Tương Lệ Lệ vẫn luôn là một người dịu dàng hiểu lòng người, dáng vẻ tràn ngập lo âu buồn bã này của cô ta, lập tức khiến Viên Tĩnh Kỳ vẫn đứng bên cạnh chưa từng mở miệng nói chuyện lấy một câu liền thở dài một hơi, yêu thương vỗ vỗ bả vai bạn gái.
Thân hình Viên Tĩnh Kỳ cao lớn, là quan chủ lực trong đội bóng rổ của trường, bắt gặp dáng vẻ lo lắng của bạn gái, đường cong cơ bắp cánh tay càng thêm rõ ràng, anh ta ôm người vào trong lòng mình, an ủi nói: "Đừng lo lắng, Cố Như Vân cậu ấy dẫu gì cũng là người trưởng thành, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì lớn đâu."
Trước đó hai người là anh ta và Trình Phàm đã kiểm tra xung quanh lều trại, bốn phía đều không có bất cứ dấu vết cào cấu ẩu đả nào, lúc bọn họ ở phía trước gần đó tìm kiếm củi và nguồn nước cũng không có nghe thấy bất cứ âm thanh cầu cứu nào.
Chuyện này đã chứng minh, chắc chắn không có khả năng có người đến lều trại chỗ này để bắt người đi...
Nói cho cùng, vẫn là bản thân Cố Như Vân không rên một tiếng đã rời đi, tạo thành cục diện như bây giờ.
Biết rõ rành rành trời đã sắp tối, tất cả mọi người cũng muốn chuẩn bị tối nghỉ ngơi, mà cô vẫn không một tiếng chào hỏi đã rời đi, bởi vậy cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng không thể trách những người khác... Làm một người trưởng thành, vậy thì nên chịu trách nhiệm với chính hành vi của mình.
Chẳng qua cho dù trong lòng có nghĩ như vậy, nhưng Viên Tĩnh Kỳ vẫn không nói ra khỏi miệng trước mặt bạn gái, Lệ Lệ tốt bụng như thế, lại còn là bạn tốt của Cố Như Vân, nếu anh ta nói ra những lời này, Lệ Lệ nhất định sẽ cảm thấy anh ta quá máu lạnh.
Vì thế, dọc theo đường đi Viên Tĩnh Kỳ đều không nói lời nào, chỉ yên lặng đi theo sau ba người giúp đỡ tìm kiếm Cố Như Vân.