Tựa vào trên vai bạn trai, Tương Lệ Lệ dịu dàng nghẹn ngào nức nở, hốc mắt ửng đỏ, "Đều là lỗi của em. Đang êm đang đẹp em tự nhiên lại gọi Như Vân theo chúng ta tới đây làm gì chứ? Cậu ấy không thích leo núi, bằng không cô ấy đã không nói một tiếng nào mà rời khỏi khu vực cắm trại rồi. Nhưng đêm khuya tăm tối, tại nơi rừng thiêng nước độc này thật sự rất nguy hiểm..."
Tương Lệ Lệ nghẹn ngào khóc như hoa lê đẫm mưa, khiến cho trước đó Trình Phàm đã nghẹn một bụng lửa giận, cũng phải cố mà ép xuống, anh ta xua xua tay cau mày nói: "Tương Lệ Lệ cậu đừng nghĩ nhiều, chuyện này cũng không phải lỗi của cậu, Cố Như Vân không thích đi leo núi, vậy thì trước đó nên từ chối, chứ không nên nửa đường lại đột nhiên mất tích thế này... Biết chúng ta sẽ lo lắng mà ngay cả một cuộc điện thoại cũng không dọi, thật sự quá vô trách nhiệm rồi. Khu núi tuyết Tây Tạng này tuy bị thảm thực vật um tùm che khuất, nhưng cũng không phải là khe núi không có tín hiệu gì đó, trên người Cố Như Vân có mang theo di động, theo lý mà nói thế nào cũng phải gọi điện thoại cho chúng ta mới đúng."
"Trình Phàm, cậu không nên trách Như Vân, nhất định là cậu ấy không cẩn thận quên gọi điện thoại cho chúng ta rồi... Hoặc là nói không chừng cô ấy lại để rơi điện thoại ở đâu đó cũng nên..." Tương Lệ Lệ xoa xoa đôi mắt phiếm hồng, giơ tay chỉ về phía Nam, "Chúng ta sang bên kia tìm kiếm thử xem, nếu Như Vân muốn rời đi, vậy thì nhất định sẽ men theo con đường đi đến đường quốc lộ dưới chân núi."
"Được, vậy chúng ta đi tìm theo hướng này..." Mấy người cảm thấy lời Tương Lệ Lệ nói rất có lý, nếu Cố Như Vân muốn rời khỏi đây, nhất định sẽ chọn con đường xuống núi thông với đường cái.
Kết quả là bốn người lại dắt nhau đi theo hướng đến đường quốc lộ.
………..
1: Hành tinh mẹ trái đất
Cố Như Vân lê bước chân nặng nề, xuyên qua rừng rậm u ám.
Cho dù trên đỉnh đầu có ánh trăng sáng ngời chiếu xuống, nhưng trong rừng rậm này vẫn vô cùng tăm tối.
May mà cô đã từng đi theo quân đội Liên Bang, đến các tinh cầu nguyên thủy chưa từng được khai thác làm công tác thăm dò. Cho nên hoàn cảnh trước mắt, so với những rừng rậm nguyên thủy kia hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, Cố Như Vân hoàn toàn không đặt những thứ này vào trong mắt.
Cho dù thể năng bây giờ của cô là cấp S, nhưng so với tinh thần lực cấp S trước kia thì bây giờ còn không được bằng cả cấp F, chẳng qua bản năng khắc sâu vào trong linh hồn cô, lại đủ để cô coi vùng núi rậm rạp này chỉ như vườn hoa sau nhà mình.
Không cần trí nhớ của nguyên chủ, Cố Như Vân vẫn có thể lấy được tư liệu mà bản thân mình muốn từ trong đống văn hiến, lịch sử đã được học qua.
Đây là hành tinh mẹ trái đất vào một nghìn năm trước, động vật nguy hiểm nhất, cũng chỉ là đám sư tử, hổ báo rắn độc, bọ cạp không có bất cứ dị năng gì.
Loại hình dã thú này có thể trọng tầm hai ba trăm kg, chỉ biết dựa vào bản năng động vật cùng nanh vuốt để tiến hành săn bắt các loại động vật cấp thấp, nếu đặt ở các hành tinh khác, e rằng ngay cả dị thú cấp F cũng không địch nổi.
Huống chi, mấy loại động vật như hổ báo sư tử này, đã sớm nằm trong danh sách sắp bị tuyệt chủng rồi, tất cả đều bị nhân loại coi như thú cưng mà nuôi nhốt. Ngoài những nơi như rừng rậm nguyên sinh chưa bị con người khai thác chứ bình thường muốn gặp được cũng rất khó.
Tại tinh cầu màu xanh này không có dị thú kiếm xỉ *Phi Long thân cao đến vài trăm mét cấp S, cũng không có dị thú hỏa diễm Cửu Đầu Điểu* cấp SS, càng không có bất cứ cái gì mà đại quân Trùng tộc - - cuộc sống yên lặng, hòa bình, an toàn đến không thể tin nổi.
*Kiếm xỉ (剑齿): Kiếm: gươm, kiếm; Xỉ: răng
** Hỏa diễm Cửu Đầu Điểu(火焰九头鸟): chim lửa chín đầu
Cảm nhận được mùi hương cây cỏ thơm mát mà gió núi mang đến.
Đây là mùi hương thơm ngát mà kể từ lúc Trùng tộc tập kích đóng quân tại tinh cầu, Cố Như Vân vẫn chưa từng được ngửi qua.
Trên người những Trùng tộc đó đều cùng một mùi hôi thối nồng đậm, hòa quyện với mùi máu tươi lúc chúng cắn nuốt những nhân loại khác một cách dã man tàn bạo.
Tại tinh cầu mà cát vàng bay đầy trời đó, trong trận chiến giữa nhân loại và Trùng tộc, mỗi giây mỗi phút, quanh quẩn nơi chóp mũi đều là mùi máu tươi nồng đậm, cùng mùi hôi thối độc nhất đặc trưng trên người Trùng tộc, hòa với mùi khét lẹt của khói thuốc súng và bom mìn, cả chiến trường chìm trong tiếng kim loại va vào nhau đầy lạnh lẽo, mùi hương này giằng co trọn vẹn hai ba năm, cho đến phút cuối cùng lúc phòng tuyến bị những Trùng tộc đó đột phá.
Quá khứ mất đi mới biết quý trọng, nghĩ đến đời trước, cả thế giới bị Trùng tộc hủy diệt, cho đến phút cuối cùng tất cả chìm trong cát vàng, chiến hỏa và tiếng la khóc đầy trời...
Cố Như Vân cảm thấy thời kỳ hòa bình hiện tại với những khoa học kỹ thuật khá lạc hậu này cũng rất tốt, bên tai là từng đợt tiếng côn trùng kêu vang giữa núi rừng, thật ra cô vô cùng cảm kích vũ trụ đã cho cô một cuộc sống mới, cũng cực kỳ cảm ơn nguyên chủ đã nhường cơ hội trọng sinh lại cho cô.
Cô sẽ dựa theo tâm ý của nguyên chủ, báo đáp viện trưởng trại mồ côi thật tốt, chờ đến lúc có đủ khả năng, cô sẽ giúp những đứa trẻ trong trại mồ côi này một tay, đồng thời cũng sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.
……….
2: Hành tinh mẹ trái đất
Còn về đám người Từ Nhiễm Đồng kia...
Cố Như Vân híp mắt, nguyên chủ từ bỏ cơ hội trọng sinh, nói vậy không chỉ là bởi vì bị người thân duy nhất tổn thương, đau lòng muốn chết.
Trong chuyện này cũng có một phần nguyên nhân rất lớn là bởi vì nguyên chủ không hề muốn gặp lại Từ Nhiễm Đồng nhân hiểm độc ác kia, lại càng không muốn trải qua cảm giác bị móc tim gan một lần nữa, chết không toàn thây...
Bước chân giẫm xuống bụi rậm trên mặt đất, phát xuất tiếng xào xạc, bởi vì đau đớn nơi miệng vết thương mang đến mà trạng thái tinh thần của Cố Như Vân càng thêm tỉnh táo.
"Cảm ơn cô đã cho tôi trọng sinh, tặng quyền sử dụng thân thể của cô cho tôi..."
"Vì là tâm nguyện cuối cùng của cô, cho nên tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của cô, coi như chuyện lần này chưa từng xảy ra... Sẽ không đi tìm Từ Nhiễm Đồng gây phiền phức, tránh để xuất hiện cục diện chị em trở mặt thành thù..."
"Sau này... Tôi chính là tôi, tôi sẽ không còn là cô của ban đầu nữa. Nếu như Từ Nhiễm Đồng vẫn còn đòi lấy trái tim này để đổi mạng... Vậy thì tôi đây cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi thôi."
"Nhưng tôi tin, đây cũng là chuyện cô hy vọng muốn nhìn thấy..."
Gặp phải loại chuyện như bị em gái mình cưng chiều từ nhỏ đến lớn, nhẫn tâm moi tim của mình, là chuyện mà mọi người vô cùng căm hận, cho dù nguyên chủ cũng không ngoại lệ.
Nếu nguyên chủ không hận mà vẫn trọng sinh trở lại làm người tốt bụng hiền lành như cũ, sau đó ngu ngốc giúp em gái Từ Nhiễm Đồng nuôi tim đổi mạng.
Vậy thì vào lúc nguyên chủ trọng sinh trở lại đã không nhường thân thể này cho cô, mà sẽ giống như trước kia, giảm béo sau đó yên tĩnh chờ đợi cái chết đến.
Đối phương cũng không muốn nhìn thấy hai chị em vì một trái tim mà trở mặt thành thù, lại càng không muốn cả cuộc đời mình phải liên tục sống trong thù hận cùng sợ hãi.
Oan oan tương báo đến khi nào mới hết ?
Cố Như Vân cảm thấy được bản thân cô vẫn có thể hiểu được tâm trạng phức tạp của một người làm chị như nguyên chủ.
Huống chi nguyên chủ thân là một đứa trẻ mồ côi không quyền không thế, muốn đối phó với Từ Nhiễm Đồng đã trở thành thiên kim nhà giàu, hiển nhiên không phải một chuyện dễ dàng.