Nhìn Từ Nhiễm Đồng khóc đến phát bệnh, sắc mặt xanh tím, thở không ra hơi, như thể sắp tắt thở tới nơi.
Cố Như Vân cắn răng một cái, gật đầu đồng ý, nói cô sẽ nghĩ cách. . . . . .
Vì thế, Cố Như Vân đã chọn phương pháp ngu ngốc nhất cũng an toàn nhất, chỉ trong vòng hai tháng, cô đã ăn rất nhiều biến mình từ một cô gái nhỏ xinh đẹp hơn 45kg thành một cô gái mập mạp 75kg, sau đó trong một học kỳ cô đã tăng lên 100kg, vẻ mặt đầy mỡ dữ tợn, không thể nhìn thấy bất cứ điểm gì giống Từ Nhiễm Đồng nữa.
Sau đó lại lặng lẽ học tập hai năm ——
Nhưng Từ Nhiễm Đồng vẫn tìm người moi tim của cô . . . .
Cúi đầu nhìn thân thể cồng kềnh cứ đi được hai bước lại phải dừng lại hít thở, Cố Như Vân lau vết máu trên trán, há miệng thở dốc: "Cô nhóc nãy đúng là ngốc đến hết thuốc chữa, em gái nói gì cũng tin….. Chẳng lẽ cô cảm thấy một cô gái xinh đẹp như mình bị chà đạp thành dáng vẻ này thì Từ Nhiễm Đồng kia có thể thật sự biến thành con gái ruột của hai vợ chồng nhà họ Từ sao? Giả chính là giả, không thật được! . . . . . . Hơn nữa, Từ Nhiễm Đồng thường ăn mặc rất đẹp, nhiều người theo đuổi như vậy, làm sao có thể bị người khác khinh thường và bắt nạt như chính miệng cô ta nói chứ?"
"Không muốn để người khác biết mình được nhận nuôi từ trong viện mồ côi, lừa nguyên chủ ăn thành kẻ mập mạp, bị hủy dung. . . . . . Sau đó vì muốn lấy được trái tim thích hợp để cấy ghép, mà lừa gạt nguyên chủ giảm béo, nói sau khi giảm béo thân thể sẽ khỏe mạnh hơn, thật đúng là buồn cười!" Tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, Cố Như Vân thật sự nói không nên lời với Từ Nhiễm Đồng – cô em gái cô chưa từng gặp mặt, chỉ xuất hiện trong trí nhớ.
Cô làm việc ở đế quốc liên bang mấy chục năm, cũng chưa từng thấy người vô sỉ như vậy!
Cố Như Vân lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Quên đi, không thể trách sói đến ăn cừu vì nhiều thịt, chỉ có thể nói Từ Nhiễm Đồng này quá điên rồ. . . . . . Làm sao người thường có thể làm được loại chuyện như moi tim người này chứ? Đây chính là một con rắn độc chứ không còn là con người nữa."
"Khó trách nguyên chủ luôn yêu thương em gái, lại từ bỏ cơ hội được sống, nhường lại cho cô... Nói cho cùng vẫn là vì nguyên chủ không... muốn đối mặt với việc bị người thân phản bội, trải qua cảm giác tuyệt vọng đau đớn như moi tim móc phổi này nữa.”
………….
Tìm kiếm tung tích (1)
Cố Như Vân mỏi mệt kéo lê thân thể mập mạp bị thương đi trên đường núi, hơi thở nặng nề, cảm giác nóng cháy trong phổi khiến cô cau mày, sắc mặt tái nhợt, trong lòng thầm nghĩ: "Chờ sau khi rời khỏi nơi này, mình nhất định phải điều trị thân thể cho tốt mới được, tố chất của thân thể này thật sự quá kém."
Cô vốn là một quân nhân liên bang gien cấp bậc S, từng cao 1m80, có thể đánh hàng nghìn kg chỉ bằng một cú đấm, chạy với tốc độ vượt xa hàng trăm km/giờ, thật sự không thể thừa nhận hiện giờ thân thể cô chỉ cao 1m60, cân nặng 100kg, sức đấm không đủ 20kg, chạy vài bước là sắc mặt đã tái nhợt, hơi thở hổn hển, thân thể yếu ớt có thể bị ai đó tùy tiện bóp chết.
Tại Tinh Tế, bất luận là công nhân của đế quốc liên bang, hay là công dân của các đế quốc khác, đều lấy thực lực làm đầu, người không có thực lực, bất luận đi đến đâu cũng đều bị người khác xem thường, bởi vì bản năng theo đuổi sức mạnh đã khắc sâu vào linh hồn của mỗi người!
Chỉ khi bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, mới có thể bảo vệ người nhà, chống lại kẻ thù bên ngoài, hoàn thành nhiệm vụ đế quốc giao cho.
Thân thể yếu ớt thế này là lần đầu tiên Cố Như Vân cảm nhận được từ lúc sinh ra đến tận bây giờ.
. . . . . .
Đỉnh núi tuyết Tây Tạng là đỉnh núi cao nhất trong dãy núi tuyết Tây Tạng, bởi vì khu vực này toàn cảnh đẹp, phong cảnh hợp lòng người, cho dù không phải là danh lam thắng cảnh, nhưng nhiều du khách vẫn bị thu hút đến leo núi trong những ngày nghỉ lễ tết, lần này nguyên chủ được bạn cùng lớp Tương Lệ Lệ mời đi leo núi nhân dịp nghỉ lễ Quốc khánh của trường.
Lần này có năm bạn học cùng đi lên núi, hai nam ba nữ, đều học cùng trường, mọi người mang theo hành lý cắm lều trại, dự định ở trên núi ba ngày hai đêm, Cố Như Vân ban đầu muốn tranh thủ ngày nghỉ Quốc Khánh đi làm thêm kiếm tiền, nhưng bị bạn tốt Tương Lệ Lệ ngăn cản, nguyên chủ đành gật đầu đồng ý đi leo núi cùng bạn học.
Trong hai ngày một đêm đầu tiên, tất cả mọi người đều có khoảng thời gian vui vẻ mà không gặp bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng vào đêm cuối cùng.......
Khi bốn người Tương Lệ Lệ cùng đi tìm nguồn nước và củi lửa, để nguyên chủ ở lại trông coi lều trại, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra……
Nguyên chủ bị người dùng súng gây mê đánh ngã. . . . . . Khi tỉnh lại cô đã ở trong phòng bỏ hoang vừa rồi.
Cố Như Vân dừng bước chân, đứng tại chỗ cẩn thận phân loại ký ức vừa tiếp nhận được.
Nhớ lại năm bạn học, đường núi khi bọn họ đi lên và vị trí con đường mà họ lên núi bằng ô tô, Cố Như Vân đi về phía khu rừng rậm ở phía đối diện với con đường lên núi——
Cố Như Vân cô cũng không phải là nguyên chủ khờ dại lương thiện kia, đời trước của nguyên chủ sau khi được Từ Nhiễm Đồng cứu, đã không hề nghi ngờ chuyện này có liên quan đến bốn người còn lại, nhưng đời trước Cố Như Vân đã trải qua quá nhiều việc, thấy quá nhiều những chuyện lừa người dối ta này.
Cho nên làm sao cô có thể không nhìn ra sơ hở của đám bạn học này?
Đỉnh núi tuyết Tây Tạng rất cáo, diện tích của dãy núi tuyết Tây Tạng lại vô cùng rộng lớn.
Năm sinh viên tiến vào rừng rậm như năm giọt nước chìm xuống biển. Nếu không có người chỉ đường dẫn hướng, hai người kia sao có thể tình cờ xuất hiện ở chỗ nguyên chủ? Lại còn trùng hợp lúc cô đang trông trại một mình, hơn nữa còn lặng yên không tiếng động bắn một phát đạn gây mê dễ dàng đưa nguyên chủ đi mà không kinh động đến bất cứ ai?
Cố Như Vân hơi híp mắt lại, trong bốn bạn học kia ít nhất có một người chỉ đường cho hai người nọ, hơn nữa còn giúp hai người này ẩn giấu, thậm chí còn tìm cách dẫn ba người khác đi xa, nếu tình huống tệ hơn một chút, có lẽ bốn người kia cũng không phải hạng người tốt lành gì, cùng là cá mè một lứa với mấy kẻ điên rồ muốn moi tim của cô. . . . . .
Cố Như Vân suy nghĩ thấu đáo, bước chân tiến về phía khu rừng rậm càng kiên định thong dong hơn, dáng vẻ kia trông không giống như đang đi trong một khu rừng rậm tăm tối kinh khủng, mà giống như đang đặt chân lên con đường ánh sáng duy nhất giữa những bụi gai tăm tối.
…………
Tìm kiếm tung tích (2)
Thành phố Thanh Liễu tuy không phát triển bằng thành phố An Hải của tỉnh Giang Hải, nhưng xưa nay vẫn có tiếng là thiên đường trên mặt đất của Trung Quốc.
Bởi vậy có thể thấy được, phong cảnh nước non của thành phố Thanh Liễu tuyệt đẹp đến cỡ nào.
Cho nên vùng núi Tây Tạng nằm ở ngoại ô thành phố Thanh Liễu, đương nhiên cũng là một vùng đất trù phú sinh ra phong cảnh tuyệt đẹp.
Phóng mắt nhìn ra cả vùng núi Tây Tạng chỉ thấy được những cây đại thụ cao chọc trời, xung quanh là hàng chục những đỉnh núi liên miên nối tiếp.
Nếu có thể bay như chim nhìn từ trên cao xuống, chắc chắn chỉ có thể thấy được cây cối liên miên, um tùm, sum suê, cực kỳ tươi tốt.
Với một khu rừng rậm nối tiếp liên miên như biển này, con người muốn trốn trong đó quả thật vô cùng đơn giản.
Người bình thường bị thương nặng, đầu bị va đến mức chảy đầy máu, dưới tình huống không có nước, thức ăn cùng thiết bị truyền tin, đương nhiên sẽ không dám đi sâu vào trong rừng, có trời mới biết liệu có thể chờ được người tới cứu viện hay không, có khi trước đó đã bỏ mình vì mất máu quá nhiều rồi.
Nhưng Cố Như Vân cô thì lại khác, thân là một quân y xuất sắc, cho dù bên người không có bất kỳ công cụ hay thuốc men gì, nhưng cô vẫn có thể tự mình sống sót trong rừng rậm.
Cố Như Vân đi trên đường, bởi vì toàn thân đau xót lại mất máu quá nhiều dẫn đến sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, Nhưng lúc này vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh trầm ổn, cứ như trước đó người bị đập vỡ đầu chảy máu, cả người nằm trong vũng máu không phải là cô vậy!
... ...