⬅ Trước Tiếp ➡
………..
1: Chị em song sinh
Cố Như Vân và Từ Nhiễm Đồng là chị em song sinh.
Từ nhỏ hai người đã bị người vứt bỏ ở cửa viện mồ côi tại thị trấn nhỏ đường 18 huyện Giang Hòe tỉnh Giang Hải.
Giống như những đứa trẻ không có tên họ khác trong viện mồ côi, cả hai đều theo họ Cố của viện trưởng viện mồ côi, cho đến khi được các gia đình khác nhận nuôi, bọn họ mới có thể đổi tên họ mới.
Khi còn nhỏ, vì Từ Nhiễm Đồng mắc bệnh tim bẩm sinh thường xuyên phát bệnh. Cố Như Vân còn nhỏ nhưng đã biết chăm sóc em gái ốm yếu nhiều bệnh này như thế nào, bảo vệ em gái không bị những bạn nhỏ khác trong viện mồ côi bắt nạt.
Cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện khiến cho mấy gia đình muốn nhận con nuôi rất thích, mấy gia đình đều có ý muốn nhận nuôi Cố Như Vân, chỉ tiếc vì muốn chăm sóc em gái, mỗi khi có người đưa ra ý muốn nhận nuôi nguyên chủ, cô lại luôn yêu cầu mang theo em gái nếu không sẽ không chịu rời khỏi viện mồ côi.
Cứ như vậy, cũng không còn người muốn nhận nuôi Cố Như Vân nữa.
Dù sao. . . . . .
Tiền nhà ai cũng không phải đồ thừa, chữa trị bệnh tim bẩm sinh tốn rất nhiều tiền,
có tiền nuôi một đứa trẻ bị bệnh tim bẩm sinh không biết khi nào chết, còn không bằng nhận nuôi mấy đứa bé khỏe mạnh bình thường khác.
Cho đến khi Cố Như Vân tám tuổi, một người đàn ông trung niên ăn mặc đẹp đẽ xuất hiện trong viện mồ côi—— Từ Tri Thu, một người có tiền đến từ thị trấn An Hải, thành phố An Hải tỉnh Giang Hải.
Kẻ có tiền của thành phố An Hải.
Người này, vừa liếc mắt một cái liền nhìn trúng Cố Như Vân, muốn nhận cô về nuôi, vì dáng vẻ của cô rất giống con gái vừa qua đời trong một tai nạn xe của ông ta.
Ngay lúc cô bé định nhắc tới việc phải dẫn em gái cùng đi thì cô mới đồng ý rời đi với người đàn ông trung niên.
Bỗng bị viện trưởng ngăn lại, dùng lý do Từ Nhiễm Đồng sinh bệnh cần rất nhiều tiền phẫu thuật để thuyết phục nguyên chủ.
Trong viện mồ côi, đứa trẻ bệnh tim bẩm sinh bị vứt bỏ rất nhiều, không phải một mình Từ Nhiễm Đồng.
Viện mồ côi không có tiền điều trị cho bọn nhỏ, bởi vậy mỗi lần bọn nhỏ phát bệnh chỉ có thể dựa vào bản thân để sống sót.
Trong mấy năm qua, có ít nhất bảy hoặc tám đứa nhỏ chết vì bệnh tim bẩm sinh trong viện mồ côi. Thậm chí có hai đứa nhỏ là nguyên chủ tận mắt thấy đối phương tắt thở, trong đó còn có một bạn nhỏ chơi rất thân với hai chị em cô…….
Nguyên chủ im lặng ghi nhớ câu nói kia của viện trưởng.
——"Viện mồ côi của chúng ta không có tiền phẫu thuật cho em gái con, con muốn phẫu thuật cho con bé cũng chỉ có thể tự mình kiếm tiền. Chỉ cần bây giờ con về nhà với chú bên ngoài kia, ngoan ngoãn học hành, tương lai con có thể kiếm rất nhiều tiền phẫu thuật cho em gái con, nhưng nếu con ở lại viện mồ côi, chính phủ cứu tế nhiều nhất chỉ có thể cho con tốt nghiệp trung học. Cho dù con có cố gắng làm việc đến mấy, cũng không thể kiếm được phí phẫu thuật cao như vậy."
Chỉ có học giỏi mới có thể kiếm được nhiều tiền, đây là chuyện ai ai cũng biết…..
Vì thế Cố Như Vân gật đầu đồng ý đề nghị của viện trưởng, quyết định sau khi đi theo người đàn ông trung niên sẽ ngoan ngoãn học hành, sớm ngày kiếm tiền giúp em gái chữa bệnh.
………..
2: Chị em song sinh
Vì thế Cố Như Vân gật đầu đồng ý đề nghị của viện trưởng, quyết định sau khi đi theo người đàn ông trung niên sẽ ngoan ngoãn học hành, sớm ngày kiếm tiền giúp em gái chữa bệnh.
Nhưng chuyện truyền đến tai em gái Từ Nhiễm Đồng liền khiến cô ta khóc đến phát bệnh, cảm thấy bản thân bị chị gái vứt bỏ, kiên quyết không chịu tin tưởng nguyên chủ ngoan ngoãn học hành kiếm tiền chữa bệnh cho mình, thấy em gái khóc như sắp tắt thở, vẻ mặt xanh tím, lúc này Cố Như Vân quyết định từ bỏ cơ hội lần này, tỏ vẻ nguyện ý tiếp tục ở lại trong viện mồ côi với Từ Nhiễm Đồng.
Đáng tiếc, nguyên chủ đơn thuần không nghĩ tới, ngay lúc cô tỏ vẻ mình nguyện ý ở lại viện mồ côi, em gái Từ Nhiễm Đồng lại nói với cô: "Chị đến nhà họ Từ là muốn học hành kiếm tiền chữa bệnh cứu em, vậy tại sao không cho em trực tiếp đến nhà họ Từ chứ? Chú Từ vừa nhìn là biết rất có tiền, chú ấy chắc chắn có tiền làm phẫu thuật bệnh tim, như vậy em sẽ không phải đợi lâu nữa, không phải càng tiện hơn sao? Chị, nếu chị muốn em tin tưởng chị, thế cứ để em đến nhà họ Từ đi….. Dáng vẻ của hai chúng ta giống nhau như đúc, chú Từ thích chị, vậy khẳng định cũng sẽ thích em….. Nếu thích em, tương lai họ sẽ bằng lòng giúp em…. Hơn nữa nếu chị đã muốn ở lại viện mồ côi,  không phải em đây càng thích hợp đi với chú ấy hơn sao?"
Đứa bé tám tuổi vô cùng đơn thuần, mặc dù lúc ấy Cố Như Vân cảm thấy cách nói này có chỗ nào đó không đúng. Nhưng nhìn thấy ánh mắt chờ mong của em gái, cùng với hy vọng em gái có thể khỏi bệnh, khiến Cố Như Vân hoàn toàn không thể từ chối——
Hai người trộm đổi quần áo, Từ Nhiễm Đồng không hề phát bệnh giả thành dáng vẻ của Cố Như Vân, đi theo Từ Tri Thu rời đi, hơn nữa còn đổi tên từ Cố Nhiễm Đồng ban đầu đổi thành Từ Nhiễm Đồng, từ đó về sau Từ Nhiễm Đồng không còn thư từ liên lạc với Cố Như Vân nữa.
Nếu không phải nghe được tin tức từ viện trưởng của viện mồ côi rằng em gái mình sống rất tốt, chắc cô sẽ phải tự hỏi liệu có phải em gái mình đã biến mất trên thế giới này rồi không?
Sau này nhà họ Từ biết Từ Nhiễm Đồng cũng không phải đứa bé lúc trước họ muốn nhận nuôi, nhưng hai vợ chồng nhà họ Từ cũng không ghét bỏ em gái bị bệnh tim này của cô, sau khi làm thủ tục nhận con nuôi mới tại viện mồ côi xong, Cố Như Vân mới được thả lỏng.
Nguyên chủ là người có tính tình vui vẻ lạc quan, biết em gái sống tốt ở thành phố lớn, cô cũng không còn lo lắng chuyện khác, sống lặng lẽ trong viện mồ côi, mỗi ngày cố gắng học hành, làm thêm kiếm tiền, một lòng muốn trở thành một bác sĩ ngoại khoa tim vĩ đại giúp em gái điều trị bệnh tim và chữa trị cho những đứa trẻ mắc bệnh tim bẩm sinh như em gái, vì mục tiêu này mỗi ngày Cố Như Vân đều nâng cao kiến thức, sau kì thi đại học, cô thi đỗ vào trường đại học mình muốn vào —— Đại học Thanh Liễu.
Mặc dù đại học Thanh Liễu cũng không phải trường đại học hàng đầu của tỉnh Giang Hải, nhưng chuyên khoa y cũng không tệ, một đứa trẻ mồ côi mỗi ngày đều phải ra ngoài làm thêm kiếm tiền học phí, có thể thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm, hệ chính quy như vậy, đã là kết quả tốt lắm rồi.
Vốn tưởng tương lai tốt đẹp đã đến, đáng tiếc không ai nghĩ tới ác mộng của cô gái ngốc chỉ mới bắt đầu.
…………….
3: Chị em song sinh
Vốn tưởng tương lai tốt đẹp đã đến, đáng tiếc không ai nghĩ tới ác mộng của cô gái ngốc chỉ mới bắt đầu.
Cố Như Vân có một vẻ ngoài xinh đẹp, vừa nhập học đã được rất nhiều nam sinh yêu thích, cũng không biết em gái mười mấy năm luôn không liên lạc với cô, làm sao lại biết được tung tích của cô, khóc lóc chạy tới cửa nói cô ta sợ bị bạn học khác biết cô ta được cha mẹ nhận nuôi từ trong viện mồ côi sẽ khinh thường cô ta, bắt nạt cô ta. . . . . .
Cho nên cô ta chạy đến hỏi Cố Như Vân có thể nghĩ cách giúp cô ta hay không?
Gần đây đã bắt đầu có người hỏi cô ta, chuyện này khiến cô ta rất sợ hãi.
Theo lý mà nói, đại học Thanh Liễu nằm ở thành phố Thanh Liễu, cách thành phố An Hải cả vài trăm km, mặc dù vẻ ngoài của hai người tương tự, nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới Từ Nhiễm Đồng ở thành phố An Hải mới đúng.
⬅ Trước Tiếp ➡