Móc mắt
"A a a!!! —— Mắt của tôi, mắt của tôi! Mắt của tôi!!!" Cơn đau thấu tim từ sâu thẳm linh hồn truyền đến khắp cơ thể, khiến người đàn ông cao gầy lập tức mất đi sức chiến đấu, che hai mắt, một tay khuỵu xuống, đau đớn giãy giụa!
Mái tươi đỏ thẫm chảy xuống từ ngón tay của đối phương, nhỏ thành vũng dưới cơ thể của Cố Như Vân hòa làm một với máu trong vũng nước…..
Người đàn ông cao gầy đau đớn kêu gào, điên cuồng phẫn nộ rít gào: "A a a!!! —— giết cô ta đi! Lão Nhị giết cô ta đi, lão nhị anh mau giúp em giết cô ta đi! Đau quá, em đau quá! Mắt của em!"
Tiếng kêu thảm thiết thê lương của đối phương vang vọng khắp căn nhà gỗ bỏ hoang, nghe rợn cả người!
Người đàn ông cao gầy đau đớn lăn lộn đến run rẩy cả người khiến người đàn ông cường tráng đứng bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, bật người phản ứng lại, lấy ra một con dao ngắn ở thắt lưng, vẻ mặt dữ tợn nhằm về phía Cố Như Vân!
"Ả đàn bà thối chết tiệt này, lại dám làm anh em của tao bị thương! Đã thế mày cứ lấy mạng để bồi thường đi!"
"Khụ khụ khụ, muốn moi tim của tôi? Cũng phải nhìn xem anh có mạng này hay không! . . . . . ." Cố Như Vân yếu ớt ho khan hai tiếng, gương mặt tái nhợt hiện lên nụ cười lạnh thấu xương, âm thanh khàn vô cùng, trong mắt lộ ra sự sắc lạnh.
Trước khi thân thể này thuộc về cô đã bị hai người đàn ông trước mắt này hung hăng đánh đập, bị đánh khiến cả người da tróc thịt bong vết thương chồng chất, cô chỉ khẽ cử động ngón tay cũng có thể đau đến đầu đầy mồ hôi! Hơn nữa Cố Như Vân đã nhiều năm chưa từng luyện tập, cả người thoạt nhìn càng thêm chật vật!
Cố Như Vân hấp hối, dáng vẻ run rẩy, cho dù cô có buông ra những lời độc ác, cũng không khiến người ta để ở trong lòng.
Người đàn ông cường tráng nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt dữ tợn, anh ta cười lạnh liên tục, lỗ mũi phập phồng, cầm dao đâm vào đầu Cố Như Vân, vừa đâm vừa hét lên giận dữ: "Chẳng những tao phải moi tim mày, mà ngay cả gan của mày, thận của mày, tao cũng muốn moi ra bán hết!"
Một cặp giác mạc trị giá 10 vạn, một quả tim giá 150 vạn, giá gan, thận cũng không thấp, đều là tiền!
Người đàn ông cường tráng nhe răng cười, anh ta phải moi hết tất cả nội tạng của người phụ nữ thối tha trước mắt này đi bán hết! Cho dù nội tạng kia trong chốc lát không thể tìm được người mua thích hợp cũng chả sao, vì dám tổn thương anh em của anh ta, tất phải trả giá! Anh ta muốn làm cho người phụ nữ trước mặt này chết không toàn thây!
Nhưng ngay lúc người đàn ông cường tráng lao xuống, muốn một dao đâm vào đầu của Cố Như Vân thì không biết từ khi nào Cố Như Vân đã lặng lẽ cầm thanh côn dính máu rơi ở bên kia lên!
Trong chớp nhoáng, Cố Như Vân bình tĩnh nhìn người đàn ông kia xông tới, cổ tay phải quay một cái, ngay lúc người đàn ông cường tráng kia vọt tới phía trước, hai mắt Cố Như Vân nhíu lại, thanh côn dính đầy máu tươi trong tay đâm vào chỗ sườn ba tấc trên bàn chân trái của người đàn ông cường tráng kia một góc thẳng tắp đến kỳ lạ—— Phập!!!
Một tiếng trầm đục vang lên!
Tốc độ của người đàn ông cường tráng vốn rất mạnh, nhưng bàn chân tê rần, lao thẳng vào bên cạnh người đàn ông cao gầy!
Con dao ngắn trong tay của người đàn ông cường tráng bất ngờ lao thẳng vào lưng của người đàn ông cao gầy!
Phụt ——!
Máu bắn tung tóe!
………..
Ác giả ác báo!
Góc độ mà con dao ngắn đâm vào lưng người nọ cũng thật khéo, vô tình xuyên thủng trái tim của người đàn ông cao gầy! Máu tươi ồ ạt chảy ra, thậm chí còn dính trên mặt Cố Như Vân.
Trái tim như bị dao đâm xuyên, cơn đau nhói lan từ ngực đến toàn thân, khiến trước mắt người đàn ông cao gầy biến thành màu đen, lảo đảo mấy cái!
"Lão Tam, lão Tam!! . . . . . ."
Người đàn ông cường tráng bị cảnh tượng trước mặt này làm cho sợ ngây người, anh ta chẳng thể nghĩ tới mình vừa hết lòng báo thù cho anh em, nhưng chỉ trong nháy mắt đã……. Anh ta, anh ta đã đả thương anh em của mình rồi, nhìn lưỡi dao cắm xuyên từ sau lưng ra trước ngực lão Tam…… Anh ta nào còn sức lo lắng cho Cố Như Vân ở bên cạnh nữa?
Vẻ mặt người đàn ông cường tráng tái nhợt, hốc mắt đỏ bừng, bước lên phía trước muốn đỡ đồng bọn dậy: "Lão Tam, lão Tam, cậu có ổn không? Lão Tam, tôi không phải cố ý. . . . .Tôi thật sự không cố ý. . . . . ."
"A, a! Anh, anh, anh. . . . . ." Người đàn ông cao gầy chậm rãi quay đầu, buông bàn tay che hai mắt ra, ngây ngốc nhìn người đàn ông cường tráng, thân thể run rẩy, khóe miệng giần giật hai cái, lại phun ra một ngụm máu tươi!
Ngay lúc đó người đàn ông cao gầy chợt ngã lăn xuống đất!
Trừng lớn hai mắt, chết không nhắm mắt!
"Lão Tam! Lão Tam!!! ——" Người đàn ông cường tráng ôm cổ đồng bọn, ngón tay run rẩy đặt lên chóp mũi đối phương để thử hơi thở, thấy hơi thở của bạn đồng hành ngày càng yếu ớt, anh ta hét thảm một tiếng, dáng vẻ điên cuồng hoảng sợ, không thể nhìn ra ba phút trước đây còn là người đàn ông hung ác dữ tợn, muốn moi nội tạng của Cố Như Vân.
"Ác giả ác báo!" Cố Như Vân nhìn thấy lúc này người đàn ông cường tráng kia hoảng sợ, không còn lòng dạ nào để ý cô, cô cũng không chậm trễ thời gian nữa.
Dựa theo trí nhớ nhận được từ nguyên chủ, hơn mười phút sau lão đại của hai người này sẽ mang theo một số người nữa tìm đến đây, nhưng bây giờ cô đã đổi thân thể, tình trạng không tốt lắm cho nên không thể nào sử dụng linh hoạt được.
Cố Như Vân lạnh lùng liếc hai người kia một cái, nhớ kỹ gương mặt của hai người này trong lòng, vẻ mặt tái nhợt vịn tường đứng dậy tập tễnh đi ra ngoài.
Đối với loại súc sinh tùy ý moi nội tạng người khác, Cố Như Vân không có gì phải áy náy!
Ký ức của nguyên chủ tràn ngập toàn bộ tâm trí của cô.
Ký ức của đối phương nói cho cô biết, đừng thấy bây giờ nhóm người này còn chưa moi tim cô ra cũng không giết người mà tưởng là vô tội. Ba năm sau, nhóm người này lại ra tay với cô lần nữa!
Giống như lời người đàn ông cường tráng kia nói, họ không chỉ moi tim nguyên chủ, mà ngay cả những cơ quan nội tạng khác của nguyên chủ cùng moi ra rồi tìm người mua thích hợp! Cuối cùng bị người bầm thây chôn ở trên đỉnh núi tuyết hoang vắng không có người ở này!
Lần này, sở dĩ Cố Như Vân Lần bị những người này bắt đi chính là vì em gái của cô – Từ Nhiễm Đồng hận trái tim của mình không tốt, không thích hợp nói chuyện yêu đương, cần phải thay tim, cho nên khi những đám người theo đuổi cô ta biết biết Từ Nhiễm Đồng còn có chị gái song sinh có trái tim vô cùng khỏe mạnh, bọn họ đã bỏ ra một số tiền lớn tìm người bắt cóc nguyên chủ tới.
Về phần tại sao lần này không trực tiếp moi tim của nguyên chủ ra, đây cũng không phải vì lương tâm của Từ Nhiễm Đồng và đám người theo đuổi cô ta trỗi dậy mà là vì trái tim của Từ Nhiễm Đồng chưa suy kiệt tới mức cần phải thay ngay!
Theo y học giải phẫu hiện đại mà nói, sau khi thay tim cũng không thể đảm bảo trái tim này có thể gìn được cả đời, mặc dù hai người họ là thai song sinh, nhưng vẫn có thể sinh ra phản ứng bài trừ, hơn nữa bây giờ thân hình Cố Như Vân mập mạp cũng không thích hợp trực tiếp tiến hành cấy ghép nội tạng, cho nên sau khi bác sĩ Trâu gặp hai bên mới gọi điện thoại nói chuyện này cho Từ Nhiễm Đồng.
Kết quả là vì đề phòng chị gái của mình rời khỏi tỉnh Giang Hải chạy trốn tới nơi khác, cũng vì đề phòng nguyên chủ nghi ngờ chuyện này có liên quan đến mình, Từ Nhiễm Đồng lên kế hoạch, giả bộ mình không biết tình hình mà cứu nguyên chủ, sau đó đổi lại để nguyên chủ Cố Như Vân mang ơn cô em gái này.
Nếu không phải trải qua một lần như vậy, sao nguyên chủ có thể dễ dàng rơi vào bẫy?