……..
28 tháng
"... ? ? ! ! !" Hai người Dương Tử và lão Trang nghe thấy mà choáng váng!
Nhất là Dương Tử, suýt thì tông xe xuống cống nước, cả thân xe đột nhiên chấn động, không khỏi khiến người ta giật mình vì những lời này!
Này này này... Chuyện này thật sự là khó có thể tin nổi !
Vì sao người phụ nữ trước mắt chỉ khẽ giật giật ngón tay, qua vài giây đã biết rõ ràng tình trạng bệnh tình hiện tại của thiếu tá?
Chuyện này không khỏi quá thần kỳ rồi ư? Dương Tử kinh hãi đến suýt rớt cằm ! Cái miệng kia há to có thể nhét vừa một quả trứng gà, nhìn kiểu gì cũng thấy ngốc!
Nếu Dương Tử và lão Trang chỉ kinh ngạc vì Cố Như Vân có thể chẩn đoán được bệnh tình của mình - - thì đáy lòng Tiêu Chiến chính là chấn kinh (chấn động+kinh ngạc)! Không ai biết lúc này trong lòng Tiêu Chiến đang kích động tới mức nào, cảm xúc còn dao động lớn hơn cả Dương Tử và lão Trang!
Hai mắt người đàn ông nheo lại đầy nguy hiểm, khóe môi hơi cong lên, giống như đóa hoa anh túc ở rộ đầy mê hoặc trong bóng tối, khiến người ta phải sa vào, "Sao cô Cố có thể biết được thời gian tôi bị thương dài hay ngắn? Hơn nữa e là cô Cố đã đoán sai một chút rồi, vết thương trên người tôi mới chỉ được 25 tháng thôi."
"Vậy sao? Nếu anh đã nói là 25 tháng, vậy cứ coi là 25 tháng đi." Cố Như Vân nhìn chằm chằm nụ cười trên mặt người đàn ông trước mắt, không chút để ý ngồi trở lại vị trí ban đầu, trong mắt đều là vẻ trêu tức.
Ánh mắt Cố Như Vân nhìn Tiêu Chiến, giống như ánh mắt bất đắc dĩ của cha mẹ khi nhìn đứa con bướng bỉnh nhà mình.
Tiêu Chiến mịt mờ nhìn Cố Như Vân, muốn phản bác, nhưng cuối cùng vẫn không phun ra được một chữ, bởi vì anh đã thấy được sự gian xảo trong đáy mắt đối phương, Tiêu Chiến biết vô luận lúc này anh có giải thích thế nào, trong lòng người này cũng đã nhận định anh bị thương 28 tháng!
Tiêu Chiến giật giật yết hầu khô khốc, muốn áp chế rung động, kinh hãi dưới đáy lòng.
Năm đó anh vì chấp hành nhiệm vụ bí mật mà một mình âm thầm ẩn nấp nửa năm, nhưng ngay lúc mấu chốt sắp hoàn thành nhiệm vụ- - anh lại bị bại lộ! Hơn nữa còn bị đối phương điên cuồng đuổi giết!
Cuối cùng anh bị thương nặng, mặc dù có bảo vệ được tính mạng, nhưng đời này của anh cũng không còn cơ hội để đứng lên nữa!
Tất cả mọi người đều cho rằng sau khi anh bị thương thì vẫn rất may mắn vì tìm được người đưa về...
Nhưng chỉ có anh biết, sự thật cũng không phải như thế!
Sau khi anh bị thương, vì tránh đối phương, anh phải ẩn nấp tận ba tháng! Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất! Chính bởi vậy mới dẫn đến việc bỏ lỡ thời gian chữa trị tốt nhất, khiến anh đến cuối cùng cũng không thể đứng lên đàng hoàng như người bình thường.
Hiện tại toàn bộ bộ phận từ bắp đùi trở xuống của anh hoàn toàn không có bất cứ cảm giác gì!
Tiêu Chiến hơi rũ mắt, vẻ mặt vẫn không gợn sóng, nhưng dưới đáy lòng thì sóng ngầm đã sớm mãnh liệt, trong hai năm qua, anh chưa từng nói cho ai biết khoảng thời gian đó anh đã phải trải qua những gì! Anh quả thật đã bị thương 28 tháng rồi !
Nghe thấy lời Tiêu Chiến nói, lúc này Dương Tử mới phản ứng kịp, anh ta nghiêng đầu sang chỗ khác, vẻ mặt hưng phấn nhìn về phía Cố Như Vân, trong mắt lóe lên sự kính trọng và sùng bái."Đúng vậy! Vết thương trên người lão đại của chúng tôi mới vừa tròn 25 tháng thôi, không hề dài như cô Cố nói. Nhưng cô Cố cô cũng thật đỉnh, chỉ tùy ý chạm hai cái, liền có thể biết được tình trạng cơ thể hiện tại của lão đại nhà chúng tôi... Vừa rồi tôi còn tưởng cô bắt tay lão đại của chúng tôi, là vì thích anh ấy cơ... Không nghĩ tới cô lại là một người có bản lĩnh như vậy!"
Mấy năm qua anh ta và lão Trang quả thật đã cùng thiếu tá đi đến rất nhiều bệnh viện, mời đến cả mấy chục bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước, nhưng không một ai có thể xem bệnh nhanh chóng như cô Cố trước mặt này, không nói cái khác, chỉ riêng dùng thiết bị y tế hàng đầu chụp x quang, thiếu tá nhà bọn họ cũng phải nằm soi năm lần bảy lượt mới chẩn đoán được!
…………
Ba điều kiện
Thiếu tá nhà bọn họ đến nơi khác khám bệnh, mỗi lần đều phải làm không ít kiểm tra, lăn qua lăn lại chục lần mới đưa ra được kết quả.
Cô Cố trước mắt này chẳng dùng dụng cụ gì, chỉ chạm vào người thiếu tá bọn họ hai cái liền biết được rõ ràng bệnh tình của thiếu tá, mặc dù kết quả có chút khác biệt, nhưng khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, chút sai lệch nhỏ này có thể ném sang một bên!
Bản lĩnh này không phải là thứ mà mấy bác sĩ trước có thể có được!
Cho dù trước mắt cô Cố này vẫn chưa chữa khỏi được cho thiếu tá, nhưng bọn họ đã rất bội phục bản lĩnh của cô rồi!
"Cô Cố, cô thật sự có thể chữa khỏi vết thương trên người lão đại sao? Lão đại còn có thể đứng lên như người bình thường ư?" Dương Tử chờ mong nhìn Cố Như Vân, nghiêm túc hỏi.
Trong mắt Lão Trang cũng tràn ngập hy vọng cùng chờ mong.
Tất cả bác sĩ đều nói với bọn họ rằng, thiếu tá sẽ không thể đứng lên như người bình thường được nữa, nhưng cho dù có thế nào thì bọn họ cũng không muốn tin. Nhân vật xuất sắc nhất trong đội ngũ của bọn họ năm đó, thật sự chỉ có thể làm bạn với xe lăn nửa đời còn lại, biến thành một kẻ vô dụng không thể đứng lên nổi!
Bởi vậy dù cho biết rõ tương lai rất có khả năng sẽ thất vọng, nhưng bọn họ vẫn muốn tiếp tục kéo dài hy vọng!
"Chỉ cần anh ta phối hợp, muốn đứng lên như người đàng hoàng chẳng thành vấn đề." Cố Như Vân nhíu mày, gật đầu đáp.
Ngay lúc vừa mới tiếp xúc, cô đã biết được cụ thể tình huống của Tiêu Chiến. Vết thương của đối phương vô cùng nghiêm trọng, phẫu thuật sẽ vô cùng phức tạp, lấy kỹ thuật chữa bệnh hiện có, căn bản không có cách nào để cho người đàn ông trước mắt này đứng dậy lần nữa.
Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, cho dù có bác sĩ khoa ngoại xuất sắc làm bác sĩ mổ chính, cũng chỉ có 0. 3% cơ hội có thể khiến cho Tiêu Chiến đứng dậy được.
Nếu thất bại, bệnh tình sẽ nặng thêm, tình trạng vốn chỉ có bộ phận từ bắp đùi trở xuống không có cảm giác, sẽ biến thành phần eo dưới, hoàn toàn không có cảm giác, thậm chí sẽ xuất hiện các biến chứng, nói ví dụ như thường xuyên không thể khống chế đại tiểu tiện.
Hậu quả này, Tiêu Chiến tuyệt đối khó có thể chấp nhận, cũng chính vì vậy mà mấy bác sĩ kia mới không dám làm phẫu thuật.
Nhưng cô thì khác, chỉ cần gen của cô khôi phục đến cấp F, bắt đầu tu luyện năng lực tinh thần vốn có, cô có thể vận dụng phương pháp sử dụng ngân châm của kiếp trước để trị liệu cho Tiêu Chiến!
Hoàn toàn không cần phải mổ, cũng có thể khiến cho đối phương đứng lên, cô có tự tin này!
"Nếu vậy thì tốt quá rồi!" Dương Tử kích động nói: "Chỉ cần cô Cố có thể giúp lão đại của chúng tôi, đừng nói là lên núi đao xuống biển lửa, cho dù cô Cố có muốn cái mạng này của tôi, tôi cũng sẽ giao cho cô không chớp mắt!"
"Tôi không cần anh lên núi đao xuống biển lửa, trước đó tôi có nói qua, chỉ cần anh ta đồng ý với tôi ba điều kiện là được rồi." Cố Như Vân cười tít mắt nói: "Nói không giữ lời không phải là tác phong của tôi."
"Được rồi, thằng nhóc cậu không cần phải nghĩ nhiều." Tiêu Chiến vừa nói, vừa vỗ lưng ghế xe của Dương Tử, "Tôi có thể tự xử lý chuyện của mình, hiện tại chúng ta lái xe về thành phố Thanh Liễu trước."
Ông bà ngoại ở nhà thời gian dài không nhìn thấy anh, nhất định sẽ rất lo lắng.