"Vâng! Tôi lái xe ngay đây, mọi người phải ngồi cẩn thận đó !" Dương Tử gật đầu cười ngây ngô, hoàn toàn không phản bác mệnh lệnh của Tiêu Chiến, bắt đầu nhanh chóng chuyển xe, nhấc lốp xe bị cắm vào trong cống nước lên, tiếp tục lái xe.
Thấy xe đã bắt đầu khởi động, Tiêu Chiến mới chậm rãi nói: "Tôi còn không biết, ba điều kiện của cô Cố là gì? Hiện tại cô có thể nói cho tôi nghe một chút."
……….
Chu Cẩn Dật
"Tạm thời lại vẫn chưa nghĩ ra, trên đường trở về từ bệnh viện tôi sẽ nói anh nghe." Cố Như Vân nhếch môi ... đáy lòng vẫn còn vài lời chưa nói ra.
Tiêu Chiến trước mắt trông thì có vẻ bằng lòng tin cô, để cô trị liệu, nhưng trên thực tế lý trí của người đàn ông này vẫn rất mạnh, khiến anh theo bản năng không quá tin tưởng cô.
Cô phải để anh trông thấy bản lĩnh thật sự của mình, rồi mới đưa ra điều kiện.
"Được, cô nghĩ xong thì cứ nói cho tôi biết." Tiêu Chiến gật đầu, đôi môi mỏng mang theo sắc hồng nhàn nhạt, trông đã tốt hơn khi còn ở trên núi rất nhiều.
Chậm trễ một hồi, lúc này Lão Miêu, A Hải luôn đi theo sau cũng đã lái xe đến, nghi ngờ nhìn tình huống xung quanh bọn họ.
"Bên này của mọi người không xảy ra chuyện gì chứ?" Lão Miêu hạ cửa kính xe, lo lắng nhìn về phía Dương Tử.
"Không sao." Dương Tử cũng hạ kính xe xuống, xua tay, ra hiểu bảo hai người tiếp tục lái xe, sau đó lại lái xe về quỹ đạo vốn có.
Mặc dù lúc này, ba người trên xe rất hiếu kỳ không biết Cố Như Vân sẽ dùng cách nào nhưng bọn họ vẫn phải dằn xuống sự tò mò này.
Lão Trang lấy điện thoại trong áo ra đưa cho Tiêu Chiến, "Lão đại, anh có muốn gọi điện báo bình an cho ông bà ở nhà không? Chuyện anh mất tích, trước đó tôi không dám nói với bọn họ, chỉ sợ sức khỏe của hai người họ không ổn, chẳng may nghe xong xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn..." Đến lúc đó anh ta không thoát khỏi cái tội này được.
"Chuyện này các cậu xử lý rất ổn, sau này nếu có gặp chuyện như vậy cũng đừng nói cho hai người họ biết." Tiêu Chiến gật đầu, nhận điện thoại gọi cho ông bà.
Trước kia khi còn ở trong quân doanh, anh rất ít khi gọi điện về nhà.
Nhất là lần trước bị phái đi làm nhiệm vụ, có hơn nửa năm anh không gọi điện về nhà, nhưng từ sau khi bị thương, đến ở cùng với ông bà ngoại, anh sẽ từng xuyên ở cùng hai ông bà.
Mặc dù cũng có ra ngoài làm việc, nhưng anh đều sẽ gọi điện thoại về để hai ông bà yên tâm.
Còn về đám người nhà họ Tiêu ở kinh đô, có gọi điện thoại hay không thì còn phải xem tâm trạng của Tiêu Chiến, anh mất tích cả ngày hôm qua, không có cơ hội gọi điện thoại cho ông bà ngoại, cũng không biết bọn họ ở nhà đã lo lắng thế nào rồi, Tiêu Chiến nghĩ trong lòng, tốc độ bấm số trên tay cũng nhanh hơn vài phần.
"Lão đại, hôm qua lúc anh mất tích, bọn em có báo án với cục cảnh sát, nhưng bên đối phương không lập án. Bọn em gọi điện cho người nhà lão đại ở kinh đô, muốn nhờ bọn họ giúp đỡ tìm kiếm nhưng lại không ai nghe máy... Anh xem chúng ta có cần xem xét tình hình ở kinh đô không?"
Lão Trang quay đầu nhìn về phía Tiêu Chiến, nói hết một lượt những chuyện xảy ra lúc anh mất tích, nói xong lời cuối cùng như nhớ tới chuyện gì đó lại nói, "Đúng rồi, trước đó Dương Tử có nói cho cậu Tiểu Chu, để cậu ấy giúp tìm kiếm tung tích của ngài... Anh xem chúng ta có nên gọi điện thoại báo một tiếng cho cậu ấy biết, anh đã bình an trở về không?"
"Cậu nói là Chu Cẩn Dật?" Tiêu Chiến ngước mắt, nhìn lão Trang một cái.
"Vốn bọn em cũng không muốn gọi điện thoại cho đối phương, nhưng cảnh sát và bên chỗ kinh đô không có tin tức gì, mà người của chúng ta lại quá ít, chỉ có bốn người." Đối mặt với ánh mắt của lão Đại, lão Trang có chút xấu hổ sờ vành tai mình, "Lúc ấy trùng hợp đối phương lại gọi điện thoại đến, cho nên bọn em liền thuận tiện nói cho đối phương biết luôn."
Cố Như Vân vẫn luôn ngồi im bên cạnh bỗng giật giật lỗ tai, mày hơi chau lại, cảm thấy cái tên Chu Cẩn Dật này có chút quen thuộc, nhưng trong lúc bất chợt vẫn chưa nghĩ ra.
………..
Hai cha con nhà họ Chu
"Nói cho cùng, Chu Cẩn Dật cũng coi như là cháu của lão đại anh, cậu mình có việc, để cho cháu giúp chút chuyện cũng là việc vô cùng bình thường mà?" Lão Trang nhìn về phía Tiêu Chiến xấu hổ cười hai tiếng, "Bọn em cũng biết lão đại anh không thích người nhà Chu Cẩn Dật, nhưng cha của cậu ta, Chu Côn dẫu gì cũng là một nhân vật máu mặt tại Giang Hải. Em và mấy người Dương Tử không quen thuộc với nơi này bằng kinh đô, cho nên không có mấy người nể mặt chúng ta, vì vậy... Bọn em mới định nhờ cậu ta ra mặt, đám đầu trâu mặt ngựa tại thành phố Thanh Liễu nhìn thấy cậu ta thì ít nhiều cũng phải cho hai cha con bọn họ chút thể diện..."
Dưới ánh nhìn đầy áp lực của Tiêu Chiến, tiếng nói chuyện của Lão Trang càng ngày càng nhỏ...
Bọn họ ở bên cạnh Tiêu Chiến đã lâu ai cũng biết, lão đại nhà bọn họ ghét nhất chính là những kẻ a dua nịnh nọt này.
Mà Chu Côn lại chính là một kẻ như vậy!
Nói ra Chu Côn này quả thật là họ hàng xa với Tiêu Chiến, đối phương là cháu trai của em gái ruột của bà ngoại Tiêu Chiến, cũng không biết hai năm trước người này nghe được ở đâu tin tức lão đại chuyển từ kinh đô về thành phố Thanh Liễu để tĩnh dưỡng.
Kết quả là ông ta muốn bám đít trèo cao, muốn ngồi trên chiếc thuyền lớn nhà họ Tiêu này, vì thế ngay cả con trai Chu Cẩn Dật vốn đang theo học tại đại học An Hải cũng bị ông ta bắt chuyển về đại học Thanh Liễu bên này, mục đích chính là để có thể tiếp xúc nhiều hơn với Tiêu Chiến, leo lên con thuyền lớn của nhà họ Tiêu.
An Hải là một thành phố thuộc tỉnh Giang Hải, tuy đều là trường đại học trọng điểm, nhưng cho dù là về chất lượng giảng dạy hay danh tiếng thì đại học An Hải đều hơn đại học Thanh Liễu nhiều. Đối phương làm như vậy, coi như đã bỏ một vón lớn, ra quyết tâm...
Dù sao thì kia cũng là nhà họ Tiêu tại kinh đô, là một gia tộc tiếng tăm lẫy lừng trong giới, gần như tất cả mọi người trong nhà họ Tiêu đều có thực quyền trong tay, nhất là ông cụ Tiêu còn là một trong những người đức cao vọng trọng.
Một gia tộc như vậy, không phải là nơi mà đám thương nhân như Chu Côn có thể sánh bằng, cho nên đối phương đương nhiên muốn nắm được cơ hội bám víu vào nhà họ Tiêu này.
Bị Tiêu Chiến nhìn chằm chằm, dù cho ngày thường lão Trang cảm thấy bản thân cũng coi như người có thể ăn nói, lúc này cũng có chút lắp bắp, không nói được nữa, nhưng anh ta vẫn phải kiên trì nói tiếp.
Mấy câu cuối cùng, lão Trang gần như là nặn ra từng chữ một, "Hai cha con bọn họ rất nhiệt tình... Chu Cẩn Dật vừa nghe thấy tin này liền gọi điện thoại cho cha cậu ta là Chu Côn, Chu Côn nói là đang ở nước ngoài, nhưng sẽ... sẽ lập tức bay về... Bọn em nói với Chu Cẩn Dật bảo anh ta nói cho cha anh ta biết không cần về đâu... Nhưng lão đại, ngài cũng biết tính cách con người của Chu Côn kia mà..."
Trên mặt là nụ cười xấu hổ, lão Trang đổi luôn xưng hô từ ‘anh’ thành ‘ngài’... Cố Như Vân cảm thấy lúc này đối phương cười còn khó coi hơn cả khóc.
Bầu không khí trong xe cũng vì đề tài này mà rơi vào cục diện bế tắc, Cố Như Vân cũng bởi vì cái tên Chu Cẩn Dật này có chút quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời không nhớ ra mà phiền não, bất chợt lại thấy được vẻ mặt buồn cười này của lão Trang, thiếu chút nữa cô không nhịn được mà cười ra tiếng.
Đời trước ba năm cuối cùng ở trong quân doanh, vẻ mặt của mọi người mỗi ngày đều vô cùng nghiêm trọng, bầu không khí nghiêm túc khẩn trương, mỗi ngày đều đứng trên ranh giới sống chết, những lúc thoải mái như thế này không thường thấy, thậm chí có mấy tháng liền cũng không thấy được nụ cười trên mặt đối phương.
Bởi vì mỗi ngày đều phải nhìn đồng đội bên cạnh mình hy sinh, thật sự cười không nổi.
Tiêu Chiến vẫn bày ra vẻ mặt không chút thay đổi, ánh mắt khẽ nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh nở nụ cười, mi tâm anh nhíu lại, chậm rãi thu hồi tầm mắt, mở miệng nói: "Thôi, chuyện này cũng không thể trách các cậu... Cậu gọi điện thoại cho Chu Cẩn Dật, bảo cậu ta nói cho Chu Côn một tiếng, chúng ta đã trở lại."
"Vâng! Lão đại, em đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Lão Trang thở phào nhẹ nhõm một hơi, chỉ kém nước chưa nhảy dựng lên bày tỏ sự vui sướng của mình lúc này !
Nhưng lúc này, không ai chú ý tới, phía sau lưng cách bọn họ gần 500 mét, một chiếc xe thương vụ màu bạc vẫn luôn chầm chậm đi theo sau hai xe của bọn họ!