………..
Câu chuyện cười này tuyệt đối không buồn cười
Trong buồng xe, Tiêu Chiến mím chặt đôi môi mỏng, cố nén thật lâu, mới chậm rãi mở miệng nói: "Cô Cố, cô vượt quá giới hạn rồi... Trước đó trong sơn động hai chúng ta đã giao hẹn... Ra được ngoài sẽ không ai nợ ai, tuy tôi rất cảm ơn cô đã cứu tôi một mạng, nhưng từ nay chúng ta vẫn nên mỗi người đi một ngả thì hơn... Tôi sẽ để Dương Tử lái xe đưa cô đến bệnh viện, còn tôi sẽ chuyển sang một chiếc xe khác..."
"Ha ha ha, anh Tiêu không khỏi quá sốt ruột rồi." Cố Như Vân thấy trên mặt người đàn ông đối diện đầy vẻ ẩn nhẫn thì phì cười một tiếng!
Tiếng cười khẽ này khiến cho Tiêu Chiến nghẹn họng, anh im lặng, mặt không chút thay đổi ngồi tại chỗ, hai tay nắm chặt thành quyền đã tiết lộ cảm xúc của anh lúc này.
Dương Tử và lão Trang ngồi ở ghế trước thì nhíu chặt lông mày, cảm thấy cô Cố này đúng là đã vượt quá giới hạn, cho dù là ân nhân cứu mạng thì cũng không nên xát muối lên vết thương lòng của người ta như thế.
Vẻ mặt của ba người trong xe rõ ràng rơi vào trong mắt Cố Như Vân, không vui, không thoải mái, ẩn nhẫn, đau đớn... Nhưng vẫn không hề có ý định giết người diệt khẩu, cùng với thẹn quá thành giận.
Cố Như Vân hài lòng gật đầu, có thể coi việc đối phó với 5 người đàn ông trước đó là chuyện vặt, hơn nữa còn không sợ đám người kia trả thù, nhất định không phải nhân vật nhỏ vô danh nào rồi.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, tuy nói chưa từng xuất hiện người tên Tiêu Chiến này, nhưng điều đó cũng không gây cản trở đến việc cô đưa ra đánh giá và nhận định về người đàn ông này- - xuất thân quân đội, bối cảnh hùng hậu, có thân thủ tốt, bản tính cũng coi như không xấu.
Quan trọng nhất là, người này muốn đứng dậy, nhưng lại cùng đường!
Là một đối tượng có thể quang minh chính đại hợp tác!
Cố Như Vân cười tít mắt, nhìn chằm chằm sườn mặt cương nghị của người đàn ông nói: "Tiêu Chiến, tôi có một giao dịch muốn hợp tác với anh, không biết anh nghĩ thế nào?"
"Tôi giúp anh chữa khỏi nửa người dưới, anh đồng ý với tôi ba điều kiện, như thế nào?" Giọng nói thanh thúy êm tai mang theo ý cười nồng đậm vang vọng trong xe.
Cố Như Vân vừa mới nói xong câu đó, bầu không khí trong xe vốn yên tĩnh lại càng thêm quỷ dị, cục diện hài hòa trước đó như bị đảo ngược, Cố Như Vân coi như không thấy, vẫn cười tít mắt nhìn Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến hít một hơi thật sâu, anh cũng không biết ngày xưa lúc đối mặt với loại chuyện này, anh vẫn luôn không dao động cảm xúc, sao đến lúc này tâm trạng lại dao động mãnh liệt như vậy?
Hai năm qua, bao nhiêu lời khó nghe anh cũng nghe hết rồi, đương nhiên nó cũng hằn lại dấu vết trong lòng anh, cho dù người phụ nữ trước mắt dùng thái độ rất nhẹ nhàng nói ra những lời này, nhưng có lẽ cũng chỉ là một trò đùa, rõ ràng chỉ là câu trần thuật đơn giản, nhưng anh lại cảm thấy đối phương đang đùa mình.
"Cô Cố chuyện cười này tuyệt đối không buồn cười chút nào, vẫn xin cô sau này đừng nói đùa với tôi kiểu này." Mấy năm qua, anh đã mời qua không biết bao nhiêu bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước, nhưng không một ai có thể khiến anh đứng lên, từ mát xa châm cứu đến dùng thuốc cổ truyền, cho dù dùng bất cứ cách nào cũng không có hiệu quả.
Mà một sinh viên đại học năm 3 bình thường, chẳng lẽ còn có thể giỏi hơn cả bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước sao?
"Ha ha ha, cho nên tôi mới nói anh Tiêu đây vẫn quá sốt ruột... Anh không thử thì sao biết tôi đang nói đùa?" Cố Như Vân nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, nói từng chữ từng câu: "Hiện tại chân anh cũng đã đến nước này, sao không thử một lần?"
"Đã hỏng thế này rồi còn có thể hỏng hơn sao? Anh Tiêu, anh nói có phải không?" Cố Như Vân cười tít mắt nói, trên khóe miệng vẫn là nụ cười như có như không, nhưng tự tin trên mặt lại không từ ngữ nào miêu tả được.
………..
Anh rất sáng suốt!
Tiêu Chiến không nói chuyện, trái tim anh trầm xuống, nghiêm túc đánh giá người phụ nữ trước mặt.
Đối phương ăn mặc hết sức bình thường, thuộc loại vứt trong biển người thì sẽ không tìm ra, nhưng nụ cười tự tin trên mặt đối phương, không biết tại sao lại chói lóa đến vậy, nó khiến cho Tiêu Chiến có một cảm giác như tất cả đều nằm trong dự đoán của cô.
Cô giống như tướng soái chỉ huy ngàn quân trên chiến trường, trấn định tự nhiên!
Vẻ mặt Tiêu Chiến vẫn là kiểu sóng nước chẳng xao động, nhưng trên thực tế cơ thể dưới lớp vật liệu may mặc kia lại đang căng như dây đàn, có chút cứng ngắc, anh không biết liệu mình có nên đánh cuộc một lần hay không.
Tiêu Chiến cảm thấy nếu mình đánh cược, chẳng may người phụ nữ trước mặt này không có cách nào trị khỏi được cho anh, tương lai của anh vẫn chỉ có thể trải qua trên xe lăn và trên giường, vậy thì hy vọng càng lớn, thất vọng sẽ càng nhiều, anh không biết liệu mình còn có thể chấp nhận được chuyện này lần nữa không...
Còn người xung quanh sẽ có những ý nghĩ kỳ lạ với anh? Chỉ sợ những người đó sẽ cho rằng anh không phải bị tẩu hỏa nhập ma thì cũng bị điên thật rồi... Vậy mà lại đi tin tưởng một sinh viên còn chưa tốt nghiệp đại học, có thể giúp anh trị hết chứng liệt nửa người dưới... Cả thế giới có bao nhiêu bác sĩ danh tiếng còn chẳng chữa khỏi bệnh cho anh được, thì một sinh viên còn chưa tốt nghiệp đại học có thể chữa khỏi sao? Không phải anh đang điên thì là gì?
Nhưng nếu bây giờ không đánh cược, liệu tương lai anh có hối hận hay không?
Tiêu Chiến hít sâu một hơi, lý trí nói anh nên chọn từ chối, nhưng con tim lại bảo anh chọn hợp tác.
"Anh Tiêu còn chưa nghĩ ra sao? Vậy thì tiếc quá." Ô tô chạy nhanh trên đường lớn, Cố Như Vân thấy Tiêu Chiến vẫn chậm chạp không mở miệng, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Không nghĩ tới trong hai đời lần đầu tiên cô đẩy mạnh tiêu thụ y thuật của mình, vậy mà lại có người từ chối cô.
Tuy nói thân thể của người trước mắt này rất thích hợp cho cô khai đao, nhưng nếu người ta đã không muốn thì cô cũng không miễn cưỡng.
Cố Như Vân mới định mở miệng nói, coi như đôi bên kết thúc hợp tác vậy.
Bỗng ánh mắt như tia lửa điện của người đàn ông ngồi kế bên nhìn chằm chằm Cố Như Vân từng chữ từng câu nói: "Được! Chỉ cần cô có thể trị khỏi giúp tôi, tôi sẽ đồng ý với cô ba điều kiện!"
"Anh Tiêu, lựa chọn của anh rất sáng suốt đấy!" Cố Như Vân nhếch môi, "Tương lai anh sẽ cảm thấy vui vẻ vì lựa chọn hôm nay của mình."
Tại Liên Bang đế quốc, đừng nói là liệt nửa người dưới, cho dù là toàn thân trên dưới bị cơ giáp nghiền nát cả xương, chỉ cần giữ lại được một hơi cuối cùng, cô cũng có thể cứu người sống lại! Bảo cô đến trị chứng liệt nửa người dưới quả thật là lấy dao mổ trâu đi giết gà!
Dương Tử và lão Trang ngồi phía trước kinh ngạc chưa kịp tiêu hóa cú lội ngược dòng này thì Cố Như Vân ngồi sau lại bỗng nghiêng người, lúc thân thể to lớn cử động, tựa như còn có thể cảm nhận được xe đang phát ra tiếng cầu cứu khi phải chịu sức ép quá lớn, đối phương trực tiếp vươn đôi tay mập mạp trắng trẻo, một tay bắt lấy cổ tay Tiêu Chiến, tay còn lại bóp eo Tiêu Chiến!
Tròng mắt Dương Tử thiếu chút nữa là rớt cả ra ngoài !
Anh ta giẫm chân phanh, nửa bên xe gần như rơi vào cống thoát nước bên cạnh đường lớn!
"Cô đang làm gì?" Đôi mắt Tiêu Chiến trầm xuống, muốn tránh khỏi tay của Cố Như Vân.
Nhưng anh còn chưa kịp ra tay, Cố Như Vân đã trực tiếp rút tay về.
"Xương sống bị ngoại thương, tủy sống bị tổn thương, khiến nửa người dưới không hoạt động, nhưng cũng không phải hoàn toàn liệt nửa người dưới, cảm giác của hai chân đều biến mất, phản ứng bắp thịt biến mất... Anh Tiêu, xét mạch tượng cùng phản ứng phân thể của anh, lúc ấy hẳn là bị vật nặng va vào, thời gian chắc đã hơn 28 tháng rồi." Ngón tay khẽ gõ lên bệ cửa kính, Cố Như Vân mỉm cười nói: "Không biết, tôi nói có đúng hay không?"